- Này cháu ơi, để vậy thì đi làm sao?
Cậu thanh niên mặt tròn, da hơi ngăm ngăm nhìn thẳng vào mặt tôi, giọng ngang ngạnh:
- Thì cứ vậy mà đi! - Đi là đi thế nào được? - Tôi hỏi lại.
- Cứ thế mà đi! - Giọng cậu ta càng thách đố hơn.
- Cháu nhìn xem, tất cả đã choán hết lối đi...
Tôi đang nói thì chị bạn từ dưới đường kéo xe lên, hỏi:
- Cậu ta nói gì vậy?- Bà xem, ăn nói thế có nghe được không? Cậu ta để đồ không còn một lối đi nhỏ cho người ta mà còn xấc xược...
- Thôi, bỏ đi bà.
- Mẹ nó chứ... lắm chuyện quá... - Người thanh niên thứ hai bật câu chửi.
- Đi, đi bà ơi... - Bạn kéo tôi đi, nói nhỏ - Nhỡ nó giở thói côn đồ, mình làm sao mà chịu được. Đó, nó đã chửi bậy đấy!
- Bà xem, cả dãy hè dài họ bày đủ các thứ bàn ghế, ô dù... choán hết cả lối đi của người đi bộ. Mà hè đâu có hẹp, thênh thang như vậy... Khi góp ý lại còn...
Bạn tôi nói chặn:
- Thì rõ ràng chúng quá ngang ngược, bực làm gì! Khéo không mình bị vạ đấy!
Công nhận bạn nói đúng, tôi đành im lặng, dù vẫn rất khó chịu!