Nước mắt mùa biển động
16:34 01/07/2022

VỪA bước ra tới cửa thì có mưa, ông lão bước lùi vào hàng hiên, ngồi chéo chân, móc gói thuốc rê ra vấn, tự nhiên như ở nhà mình. Đảo Côi mùa nắng đang gắt gỏng, bỗng đâu quăng về một chùm mưa, rơi lộp độp trên mái nhà một cách thô và rát. Ngó ra nhìn, Hậu không tin người đàn ông gầy gò mắt sáng như sao ấy là cha mình. Cũng có lý, bởi đâu cha nào truy cùng rượt tận đứa con, đến mức nó đã bỏ xứ trốn ra đảo Côi hoang vắng mà ông cũng không chịu buông tha, thì hỏi sao không hận thấu xương cho được.

Bông sen vừa nở
14:21 20/06/2022

Không nhớ gì giấc mơ đêm qua

tôi thức dậy và nghĩ về nó

một cô gái áo đỏ

đi ngang qua chiều vàng

14:20 20/06/2022

Đợi ai ngày ngắn đêm dài

Lệch trăng ngã bóng sõng soài mé sân

Con đường bí mật
14:18 20/06/2022

Với một chút e dè trong buổi tối dông dài

em là chiếc gối ru tôi ngủ

14:17 20/06/2022

Ở đâu đó trên những con đường người ta rải đinh

Dùng sắt nhọn làm chông

Rồi họ vồ lấy những nạn nhân sập bẫy

Vá bánh xe kiếm tiền

Lấy cái ác làm kế mưu sinh

Nhưng không biết lấy gì vá lành mảnh lương tâm vừa rách

14:13 20/06/2022

Nặng thì ta mới đi

Ta mang nặng như mang một bổn phận

Ta mang nặng như mang một sắp đặt

Trên lưng…

Trưởng thành nhờ đất nước  và cùng đất nước
14:36 10/06/2022

Tháng 6/2022 này, sinh viên Khoa Ngữ văn, khóa VIII, Trường đại học Tổng hợp Hà Nội (nay là Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội) kỷ niệm 55 năm ra trường. Với lịch sử đất nước, 55 năm không dài. Nhưng quãng thời gian đó đủ để một thế hệ đi từ khởi điểm của tuổi thanh xuân đến cận kề những bậc thang cuối của đời người.

Trăng rơi ngạch cửa
18:32 02/06/2022

LẦN nào về nhà anh, Nguyệt cũng khựng lại một nhịp dù trước đó bao nhiêu hăm hở cuốn cô đi như cơn lốc. Từ nhỏ, cô đã nhanh nhẹn như một chú sóc. Cô có thể đi bộ hàng giờ trong vườn nhà, chạy nhảy khắp cánh đồng làng. Cô luôn vui vẻ hát ca, nói cười huyên thuyên ở chốn chợ đông. Cô nói chuyện duyên dáng, giọng cười ngọt như nước đường hoa bưởi. Nhiều đàn ông trai tráng trong xóm đều mơ tưởng đến cái cô Nguyệt đẹp hơn trăng ấy. Rồi trong đám người đó, nhiều trái tim tan vỡ như bầy thiêu thân rơi rụng tan tác dưới bóng đèn chớp sau trận mưa tối mặt tối mày bữa Nguyệt về nhà chồng.