Nắng bến Từ Cô

Nắng bến Từ Cô

Ngày Mẫn về, sông chẳng còn là sông. Người ta cho xáng múc sâu vào vàm, chia nhiều con kinh dẫn nước vào đồng. Nhưng đồng vẫn trơ nước. Đất nứt vằn vện như những mạch máu li ti nổi vân lên da thịt. Phía thượng nguồn vui buồn đập xả. Châu thổ cũng thắt thẻo theo mùa nắng khô khốc gió. Phù sa cũng lao đao mấy bận mưa giông dầm dề. Quê chẳng còn là quê. Ngoại buông lời đắng đót khi cái nắng tháng tư vắt ngang mé chái bếp hè sau.

Nhành mai ký ức

Nhành mai ký ức

Khi gió chướng về trên sân nhà, nhìn những cây mai vừa sắp qua mùa ngủ đông, nơi nách lá đâm ra mấy cái chồi lộc biếc, những mảnh đạn ghim sâu trong lớp da hồng hào của mẹ năm nào lại cục cựa. Những lần như vậy, tôi biết mẹ đang nhớ đồng đội. Ở nhà quanh quẩn với cháu con từ dạo về hưu, mẹ ít khi thăm thú bạn bè, mặc dù lòng bà đau như cắt khi nghe ai đó lìa trần, mà lời hứa sẽ đến thăm mấy năm rồi chưa thực hiện được. Biết nỗi lòng ấy cồn cào trong sự lặng im của tấm lòng người mẹ thương con, chúng tôi khuyên bà để việc nhà, cháu con cho chúng tôi lo, mẹ sắp xếp đi du lịch, đây đó thăm thú bạn bè đồng đội. Nói mãi mẹ mới chịu "bàn giao" nhiệm vụ cho con.

Ðất mới

Ðất mới

Giữa trưa, trời đang nắng chang chang bỗng ì ầm kéo gió, vặn sấm chớp, gom mây chuyển mưa.

"Mưa… mưa… chạy thóc mọi người ơi".

Kim hoa trà

Kim hoa trà

Sáng đầu xuân ăm ắp sương. Sương quấn quyện giữa bồng bềnh mây núi. Mà em không biết đấy là sương, mây, hay mưa bụi. Từng đám, từng bầy trắng tinh khôi, vờn vít trên khắp núi cao, núi thấp rồi dắt ríu dung dăng tràn xuống bản. Dường như trong nhẹ nhàng gió xuân nồng nàn thổi, thoang thoảng hương thơm quấn quít của hoa đào, hoa mận, hoa lê... là vị thanh tao của Kim hoa trà trổ bông.

Xóm mắc kẹt

Xóm mắc kẹt

Sáng sớm đã nghe tiếng loa vọng từ chốt gác đầu xóm. Vậy là thêm chục hộ về xóm. Bà con tranh thủ phụ nghen. Mấy anh nào rảnh ra vạt cỏ kê pallet gỗ lên giúp. Căng tầm sáu cái lều nữa. Mọi người từ lều ló đầu ra, chẳng ai bảo ai, cánh đàn ông nhanh chóng đeo khẩu trang rồi chạy về phía chốt gác.

Nghe trong gió thu

Nghe trong gió thu

Trong gió có vị lành lạnh. Tiếng rì rào từ vườn hoa phả lại làm đêm mênh mang hơn. Thi thoảng bà lại đẩy cửa ngó ra ngoài. Ngôi nhà quá yên ắng khiến bà Ngọc rờn rợn.

Cuối chợ

Cuối chợ

Thằng bé chừng tám tuổi, ngồi chồm hổm bên sọt gà hăng hắc mùi phân. Khi có khách, bà chủ thò cả cánh tay béo có ngấn xáo xào tìm cho khách con gà ưng ý. Gặp phải khách quen thì dễ, khách lạ, gà được bắt lên bỏ xuống hàng chục lần. Đứa bé vẫn kiên trì, mắt nó sáng lên mỗi lần gà được bắc lên cân. Nó nhanh nhảu:

Đời lan tỏi tím

Giàn lan tỏi tím trước nhà Hạnh ngó vậy mà có nhiều phúc khí. Từ ngày trồng mớ dây hoa leo này, quán cơm bé con con của Hạnh nườm nượp khách ghé lui. Sau mưa, trời hưng hửng nắng là chùm lan tỏi nở bung. Những bông hoa hình chuông năm cánh mỏng tựa giấy, chụm cuống lại thành từng chùm, tím phớt, tím đậm xen kẽ tầng tầng, đẹp lãng mạn như một bài thơ tình. Hoa tím nở dày đặc che kín cả lá. Tím à ơi quyến rũ lòng người, xinh yêu là thế, nhưng hoa lan tỏi lại mang mùi nồng còn hơn tỏi. Thứ hương cay hăng đậm đặc tỏa ra từ lá và hoa, hiếm có người ghiền được.

Hương núi

Hương núi

Sương trở mình. Đêm thu rót từng luồng khí lạnh và cái rầu rĩ vào không gian, thốc qua cửa nhà sàn, tràn xuống khu bếp. Thụy ngồi bên bếp mà chốc chốc lại quay ra ngoài trời. Anh Hơn chủ khu homestay đưa thêm củi vào lửa. Lửa bập bùng làm bớt sự lạnh lẽo.

Thư hồng

Thư hồng

1. Đêm ngun ngút. Cả làng Đồi đang chìm sâu vào giấc ngủ. Gió ngoài sông Miên mơn man thổi. Những trái cây đầu mùa lặng lẽ phả hương. Tiếng ho của một người già nào đó lẫn trong gió. Trăng núi ảo diệu chiếu xuống những dải sương bảng lảng. Lũ cá ăn đêm ngoi lên đớp trăng đùa giỡn làm mặt đầm Cò xao động… Những con sóng lăn tăn không thôi dợn vào lòng chị. Hồi chiều, chị lại nhận được thư. Một lá thư mầu hồng...

Tay muốn chạm tay

Tay muốn chạm tay

Diệu ngồi xớ rớ trên mép ghế, chờ tới lượt mình. Những ngón tay rối bời bóp dọc vành cái nón lá cũ mềm, đậy hờ ngang bụng. Chung quanh nhiều người cũng đợi như cô. Phía ngoài cửa, những người không được vào đưa tay vẫy vẫy. Những bàn tay như ngọn lúa rướn lên, cố gửi đi tín hiệu. 

Minh họa: PHẠM HÀ HẢI

Trò đời

Tôi có một thói quen rất tốn tiền là không bỏ sót buổi ca nhạc, sân khấu nào ở rạp thị xã. Chồng tôi không có thói quen ấy. Anh mê đánh tổ tôm.

Minh họa: PHƯƠNG THANH

Đi qua niềm đau

Thy cứ đi, không đếm được bao nhiêu giọt nước mắt đã tuôn xuống ướt đầm cái khăn đang quấn dưới cổ. Không đếm được bao nhiêu bước chân trên triền đồi. Mùa này trăng đã lạnh, lạnh như thấm vào xương cốt, như thấm vào nỗi nhớ con cồn cào của mình. Trong lòng Thy chỉ gào lên rằng sao Rư không tin mình. Bấy nhiêu năm, bấy nhiêu tin yêu, giờ không bằng một câu nói.

Mầu ký ức

Mầu ký ức

Những buổi trưa dưới hiên mát rượi, nghe tiếng lá xào xạc trên mái nhà, ba hay nói rằng ký ức về bác Hai vẫn không bao giờ phai mầu trong lòng bà nội. Có lúc tôi đã hỏi bà, “ký ức của nội có mầu gì?”. “Ðó là mầu mận chín”. Nhìn lên tán cây mận trước sân nhà rất lâu, tôi vẫn không hiểu sao ký ức lại mang một mầu cây trái bình dân và thôn dã đến như vậy? Bà cười, “khi nào lớn lên rồi con sẽ hiểu”.

Gió qua Éc Vài

Gió qua Éc Vài

Từng đợt gió thông thốc thổi qua đỉnh Éc Vài, xuống bản. Gió xô đám vỏ ngô bay lạo xạo ngoài sân, vào ngôi nhà lá bạc phếch nắng mưa của mẹ con Nải. Mẹ Nải vẫn ngồi ở bậc cửa, cặm cụi đan rọ tôm, những vết chân chim xô lại trên khóe mắt. Rọ tôm đan bằng lạt nứa, lạt sắc, mòn vẹt cả móng tay, bắt đầu ăn vào thịt đến tứa máu. Mẹ Nải lấy vải quấn mười đầu ngón tay lại rồi đan tiếp. Nải ngồi yên, rất lâu, hết nhìn mẹ lại nhìn ra con đường dẫn lên đỉnh núi mù mịt.

Quãng vắng cuối đồng

Hồi còn học trường huyện, một buổi ngủ dậy muộn, sợ trễ giờ, Nga đã đạp xe tắt qua con đường gạch nghiêng chạy cắt giữa cánh đồng Sợi Chỉ để đến trường. Từ đó đến nay, Nga chưa đi lại con đường đồng ấy lần nào nữa. Phần vì còn mải đi học xa, phần vì thửa ruộng trên cánh đồng ấy mẹ Nga đã bán cho người khác. Nhưng Nga vẫn nhớ cái cảm giác hoang vắng, chợn rợn khi đi qua cánh đồng Sợi Chỉ. Cánh đồng dài dằng dặc, vắng tanh. Mặt đường lồi lõm ổ gà. Cỏ dại chờm ngang bánh xe. Mấy cái ao cá méo mó. Giữa đồng, gò đất cao chồi lên. Cây si um tùm xòe tán kín cả gò, rễ bám rễ buông trùm lên cái miếu tây thấp lè tè.

Tiếng hót sổ lồng

Tiếng hót sổ lồng

Một mùa nắng đẹp trải trước sân nhà, lúa vàng đồng oằn bông trĩu hạt. Những ngọn gió lơ thơ chở theo vài cọng rơm vàng rơi trên nền gạch, con chim sẻ nâu từ đâu sà xuống lượm lấy rồi vút bay lên tán lá. Chút xíu nó lại nhả cho rơi mấy vỏ trấu trên sân. Ông già thấy lạ nên ngó lên, một cái tổ rơm treo lủng lẳng.

Miền sương giăng

Miền sương giăng

Tôi mở cửa, vứt cái ba lô to kềnh xuống sàn nhà rồi nằm vật ra giường. Tưởng sẽ ngủ được một giấc nhưng không thể chợp mắt. Lại nhớ cái tin nhắn vừa đến lúc nửa đêm của Nguyên: “Cuộc sống của Thành giờ chỉ tính bằng ngày, mày biết không?” làm tôi sững sờ. Biết làm sao được, ba năm ở trong bản làng này là ba năm tôi rũ bỏ tất cả những gì thuộc về mình trước đó. Tôi chạy trốn ngay cả với bản thân mình bằng cách cắm cúi vào đọc và viết. Tôi hạn chế cả dùng điện thoại nên mỗi lần mở mạng kết nối, tin tức cứ kêu lên những hồi báo dài không dứt. Một trong những tin nhắn chậm chạp đến tôi đó là của Nguyên. Nguyên đã gửi tin nhắn này từ mấy tuần trước làm tôi chới với. Lúc này đêm đã khuya. Tôi nhìn ra ngoài trời đẫm trăng, rùng mình. Sương dưới vực đã đùn lên ngùn ngụt che chắn hết mọi lối không còn nhìn thấy mặt người nữa. Tôi bất lực bó gối ngồi chờ trời sáng. Hóa ra, trong lòng tôi lại đang dối mình, những phai nhạt về anh chỉ nhạt phai khi cả hai chúng tôi đều có cuộc sống t

Dưới chân quạt gió

Dưới chân quạt gió

Sáng qua, mẹ thấy em mặc áo đỏ. Mẹ luôn thích nhìn em trong màu áo ấy. Trời sáng muộn. Sương đặc quánh biến cả dải đồng thành ly matcha pha đặc sệt sữa.

Mong nhớ tháng ba

Tôi cứ hay mong hay nhớ tháng ba. Không hiểu vì lẽ gì. Phải chăng vì ngoài đồng lúa đương thì con gái. Những ngày tháng thảnh thơi chờ đợi nhưng phấp phỏng ấm no hay thiếu hụt. Là nỗi mong ngóng vô tình đọng lại trong tiềm thức lọt từ những bâng quơ, thở than của bà, của mẹ ngày nào. Hay tại vì tháng ba còn có những mùa hoa?

Khởi "khùng"

Khởi "khùng"

Ngồi nhìn du khách kéo đến Nậm Mon chiêm ngưỡng, chụp ảnh ruộng bậc thang, thăm những cây chè cổ thụ, lội suối ngắm thác, leo núi, xem rừng…, đến khi mặt trời xuống núi họ trở về các homestay trong thôn nghỉ ngơi, nấu nướng, tắm lá thuốc của dân tộc Dao, ông Mềnh vui lắm.

Tiếng sáo sang xuân

Tiếng sáo sang xuân

Tiếng sáo gọi bạn của người trai nhẹ nhàng cất lên giữa trời đêm đang trôi về sáng mồng hai Tết. Lời sáo khoan nhặt mênh mang, lúc nhẹ nhàng, thánh thót tâm tình êm ái, khi réo rắt thầm thì như tiếng nước suối thủ thỉ, rồi bất chợt ngân nga, bay bổng vút lên giữa non ngàn vời vợi… Tiếng sáo nội tâm sâu sắc muốn nói nhiều điều lắm, rằng anh như cánh chim rừng bay mải miết tìm nơi đất ấm, bản vui.

Minh họa: DUY BA

Hoa ly sa đỏ thắm

Xa Ngán Tý. Cái tên gì mới nghe đã thấy ngao ngán, ngái xa. Vừa nhận quyết định về huyện công tác, tôi được trưởng phòng giáo dục điều lên xã Pà Vầy Sủ, rồi lại được hiệu trưởng phân công về điểm trường Xa Ngán Tý. Hiệu trưởng giao nhiệm vụ xong, cười: “Tuổi trẻ như cậu là cứ phải dời non, lấp bể. Xa nhưng gần thôi, chẳng... ngán tí nào đâu. Cậu lên đó rồi có khi còn thích ở lại mãi ấy chứ!”. Chiều ấy, tôi lên ngay Xa Ngán Tý. Bạn đường với tôi là những cơn gió cắt da cắt thịt. Nói là gần, vì nhìn theo đường chim bay, chứ đi bộ cũng phải mấy con dao quăng, như cách nói của đồng bào miền núi. Bấy giờ sắp sang tháng chạp, cây bụi và cỏ trên những quả đồi héo úa, xác xơ. Xã Pà Vầy Sủ có bốn điểm trường, Xa Ngán Tý là điểm trường xa nhất. Nghe nói trường nằm trên độ cao 2.000 mét so với mực nước biển.

Di bố phù

Di bố phù

1 Chạp về, gió lùa ràn rạt qua từng ngõ hẻm, nội nhìn ra bến, một chiều the thắt. Hai mươi ăn nam rồi, sao đìu hiu vậy, ghe chưa cập bến. Năm nay mần ăn bết bát, dịch thì thấp thỏm, chắc bông lên trễ. Má thở dài, nhìn chiều bảng lảng trôi dần về tây. Bến Bình Ðông mọi năm giờ này đã tíu tít mấy cái ghe từ miệt Tiền Giang, Sa Ðéc, Vĩnh Long cập bến. Vạn thọ, cúc đại đóa, tắc kiểng phủ rợp cả khúc sông. Trên bến thiên hạ nô nức sắm Tết, dưới dòng thuyền ghe tấp nập. Năm nay sao thấy lợt lạt quá chừng. Biết Tết có về hông?

Đám cưới mùa xuân

Đám cưới mùa xuân

Du ví cái chợ quê này chẳng khác gì thân gái. Lúc thì đông đúc chen lấn bán mua tươi non đến từng mớ rau con cá. Chả bù lúc chợ tàn xác xơ mái lá, nằm cạnh bến sông nghe gió khua ràn rạt bỗng thèm tiếng chân người. 

back to top