Đây là cơ sở rất quan trọng để Thành phố hướng đến mục tiêu nằm trong nhóm 100 thành phố tốt nhất thế giới vào năm 2045; xứng tầm một siêu đô thị quốc tế của khu vực Đông Nam Á và là trung tâm kinh tế, tài chính, du lịch, dịch vụ, giáo dục, y tế của châu Á.
Quan điểm của Thành phố Hồ Chí Minh là thực hiện quy hoạch phải tạo động lực phát triển nhanh, bền vững, giữ vững vai trò đầu tàu, đi đầu trong sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước. Phát triển kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh dựa trên nền tảng đổi mới mô hình tăng trưởng, lấy khoa học, công nghệ và đổi mới sáng tạo làm động lực chủ yếu; đẩy mạnh chuyển đổi số, chuyển đổi xanh, phát triển kinh tế tri thức. Đồng thời, kiến trúc lại không gian phát triển theo tư duy “đa cựctích hợp-siêu kết nối” để mở ra không gian phát triển mới, bền vững cho tương lai. Thành phố cũng hướng đến phát triển hạ tầng đồng bộ, văn minh, hiện đại, nhất là hạ tầng giao thông kết nối vùng; phát triển toàn diện văn hóa, xã hội, nâng cao chất lượng nguồn nhân lực và chất lượng cuộc sống của người dân, bảo đảm an sinh xã hội.
Như vậy, Thành phố Hồ Chí Minh mới sẽ phát triển như một hệ sinh thái đô thị vùng có cấu trúc “đa cực-tích hợp-siêu kết nối”, vận hành theo logic kinh tế-chức năng-chuỗi giá trị. Định hướng các phân vùng phát triển Thành phố Hồ Chí Minh theo mô hình “1 không gian-3 vùng- 1 đặc khu”. Trong đó, khu vực lõi Thành phố Hồ Chí Minh (cũ) đóng vai trò là “trung tâm tài chính và công nghệ cao”, tập trung phát triển thành trung tâm: Tài chính, thương mại, văn hóathể thao-du lịch, giáo dục-y tế chất lượng cao, công nghệ và đổi mới sáng tạo. Khu vực Bình Dương (cũ) đóng vai trò “trung tâm công nghiệp”, là trung tâm sản xuất công nghiệp công nghệ cao. Trong khi Bà Rịa- Vũng Tàu (cũ) là “trung tâm kinh tế biển”, đóng vai trò là cửa ngõ cảng biển quốc tế, phát triển các dịch vụ biển (vui chơi giải trí, logistics), năng lượng gió ngoài khơi, khu mậu dịch tự do. Đặc khu Côn Đảo sẽ phát triển thành trung tâm du lịch-nghỉ dưỡngtâm linh-sinh thái.
Ngoài ra, thành phố cũng tập trung thực hiện năm mũi đột phá, tạo động lực phát triển. Cụ thể, phát triển trung tâm tài chính quốc tế ngang tầm khu vực, góp phần định vị Việt Nam trên bản đồ tài chính quốc tế; phát triển chuỗi đô thị thông minh theo hướng tích hợp hạ tầng số, giao thông thông minh, năng lượng xanh… làm nền tảng cho quản lý vùng hiệu quả, hiện đại; phát triển hành lang đổi mới sáng tạo trải dài từ Khu đô thị sáng tạo phía đông Thành phố Hồ Chí Minh (Thủ Đức cũ) đến các cực công nghiệp-dịch vụ- cảng biển; phát triển chuỗi đô thị cảng biển và công nghiệp bao quanh vịnh Gành Rái, Cần Giờ; phát triển chuỗi đô thị du lịch biển, định vị là điểm đến quốc tế xanh, thông minh.
Xuất phát từ những thay đổi mang tính bước ngoặt về không gian địa lý, vị thế kinh tế và khát vọng phát triển, việc Thành phố Hồ Chí Minh (mới) cần có một quy hoạch chung là yêu cầu tất yếu và cấp thiết. Quy hoạch là để tích hợp và sắp xếp lại không gian, nguồn lực (sau hợp nhất) một cách hài hòa, thay vì phép cộng hành chính đơn thuần để quản lý sự thay đổi địa giới hành chính lên tới gần 7.000 km2, với dân số khoảng 14 triệu người. Đồng thời, vừa giải quyết các vấn đề trước mắt của một siêu đô thị vừa hình thành, vừa kiến tạo một tầm nhìn dài hạn, định hình rõ chiến lược phát triển và tạo khuôn khổ pháp lý để thành phố phát triển nhanh chóng trở thành một siêu đô thị trong thời gian tới.