Đợi
19:13 19/09/2021

Mình đang chờ ợ ở giữa tháng 6. Hoặc giờ tháng 9 rồi cũng không chừng. Từ Lý đi, không ai xé lịch. Có thể tờ lịch mà mình vừa ngó đã đóng băng cái ngày Lý rời khỏi đây. Cổ rơi ra khỏi giường, rồi đi luôn lúc mình đang ngủ. Họ kể lúc nhốn nháo đó mình có thức dậy, ngồi ngáp ơi hời, nhìn họ đưa Lý ra cửa. Nhưng mình cứ ngồi thừ ra, đến vẫy tay chào cũng không. Chắc mình nghĩ đang mơ. Chiêm bao thì làm gì cho tốn sức. Mình đâu biết cổ đi là đi một nước, không quay lại. Họ có đưa hình Lý cho mình coi sau đó, cổ bận áo tía đắp khăn tía, không cái bóng nào đổ xuống bên giường. Chừng như chẳng ai đứng bên. Mình nói đắp vậy sao Lý nhìn ra cửa?

Thêm một lần cây cầu trước mặt
10:10 24/12/2020

1. Phòng chờ bay. Qua kính chắn, nàng ngắm màn mưa đông khẽ khàng, tê dại. Những thân máy bay đườn đưỡn nhoáng ướt, lập lòe đèn tín hiệu trượt xuống từ không gian xám. Xe thang tiến lui, xoay định hướng. Ừ, chiếc xe thang, cồng kềnh chẳng khác chiếc máy múc đặt trên phao thuyền loay hoay bên cây cầu gỗ sơn son ngắm sóng, trước lúc nàng sắp rời thị trấn.

Mối nước bí mật
10:27 02/12/2020

Nước chảy ào ào không bằng hao lỗ mối (*)

(Thành ngữ)

Nhiều lần tôi ước mơ có một số tiền lớn, khi đó tôi sẽ tha hồ thực hiện những dự tính. Không lần nào giống lần nào, những dự tính cứ dày lên trong trí tưởng tượng, đến nỗi tôi đã định lấy giấy ra viết lại theo thứ tự ưu tiên. Nhỡ một lúc nào đó tiền tới bất ngờ, còn nhớ ra việc phải làm.

Đò dọc sông Trôi
21:33 25/09/2020

Miếu thờ Bà Cậu cũng là bến đò dọc. Một bữa nắng trải đầy sân, con sáo già nua rướn cổ gọi: “Đò qua, đò qua”. Có bà già héo hắt, lưng còng queo như cái lưỡi câu, chạy vụt qua. Mặc kệ đò có qua hay không, bà vẫn cặp sát chổi vào hông như tướng thủ gươm, chân nhanh nhẹn như con sóc, rượt đánh thằng con tóc bàng bạc màu bông. Vừa rượt, bà già vừa hét thánh thót, như rọi lại giọng con sáo, suốt đời gọi khơi khơi hai chữ: Đò qua...

Chiếc giường của má
14:27 01/09/2020

Má bị bệnh đau lưng, ngồi xuống đứng lên khó khăn, đi lại khom khom. Ngày đầu cậu Út chở má đi đến bệnh viện huyện. Bác sĩ khám đủ kiểu, cuối cùng mới dẫn má đi chụp X-quang, xong rồi đưa lên ánh sáng nhìn, kết luận: “Bệnh gai đôi cột sống, đốt thứ 4, thứ 5”. Bác sĩ kê toa, mua cả tháng thuốc về nhà uống, nhưng có điều vừa hết thuốc là đau trở lại.

Lời nguyện đóa hồng xanh
10:22 03/08/2020

Có truyền thuyết về loài hoa hồng xanh...

Chị cười, ôi dào, chỉ là truyền thuyết. Phan lắc đầu, nắm chặt bàn tay chị. Chị giật mình, rút tay ra. Nụ cười tắt thành một nỗi bàng hoàng.

Em sẽ mang về cho cô một bông hồng xanh.

Từ sự mất ngủ của ruồi
09:28 03/08/2020

Từ phương án lịm đi của chuột

Từ xa xưa, con người đã tưởng tượng và mơ ước có khả năng “ngưng động” khi cần thiết. Trạng thái ấy giúp công chúa ngủ trong rừng suốt bao nhiêu năm mà không già đi, chờ có hoàng tử đến hôn mới tỉnh lại và tiếp tục... già; hay Captain America đóng băng hơn sáu mươi năm lại tỉnh dậy tung hoành tiếp, độ trẻ trung mạnh khỏe vẫn còn nguyên, chỉ buồn nỗi người yêu đã vào hàng trưởng lão. Tuy nhiên, một trạng thái “ngưng động” như thế giúp chữa lành những vết thương chí tử, kéo dài đời sống và cho phép du hành đến những hành tinh xa xôi mà thời gian một đời người không thể đến kịp. 

Nếu con có em gái
14:14 01/06/2020
Cơn mưa đá đổ xuống chiều ba mươi Tết làm những luống rau nát bét. Bầm tôi chạy ra chạy vào than thở. Làm thế nào hở ông? Thầy tôi cáu. Ai bảo bà không giải tán sớm đi. Tin tưởng gì ở thời tiết.
Giăng chiều gọi bạn
20:07 28/04/2020

Đồng chiều oải nắng. Cô Tuynh xách giỏ hoa quả, hương vàng ra phía sông Bình.