Kẻ ngỗ ngược
08:54 29/04/2022

Dạo này, cứ khoảng bốn giờ sáng là hắn thức giấc. Nhưng hắn không vội chui ra khỏi phòng, cứ nằm im ngẫm nghĩ. Tối hôm trước, mẹ hắn bảo. Mày gọi mẹ con cái Yên về đi, làm gì bên ấy mà lâu thế. Hắn nhìn bà mẹ tám mươi như nhìn một kỳ quan. Mẹ lạ thật. Gọi thế nào được, đang chữa cô-vít. Bà cụ không nói gì thêm. Ánh mắt bà hấp háy một câu hỏi “thế mày không mong vợ con à”.

Vùng xanh
23:03 21/10/2021

Sâm thức dậy, cảm nhận rất rõ luồng gió trong veo mỏng mảnh luồn qua khe cửa chưa đóng kỹ. Căn nhà yên tĩnh quá, tưởng như có thể nghe thấy tiếng của từng chân tóc vừa mới rơi khỏi da đầu. Mùa này tóc Sâm rụng nhiều đến mức gây ám ảnh. Vương vãi trên chăn gối, nền nhà, từ phòng ngủ ra đến bếp. 

Đôi mắt nàng Chăm
22:49 21/10/2021

Trong suốt những cuộc hành trình của mình, những cuộc gặp ngẫu nhiên hay chủ ý, thoáng qua hay lâu dài, thì có lẽ đây là lần tôi bị một đôi mắt ám ảnh nhiều nhất. Đôi mắt của một cô gái, trong vóc dáng mỏi mệt của một bà mẹ. Không biết cô bao nhiêu tuổi, có lẽ 24 hoặc 25, cũng có thể ít hơn. Bên hông là một cô bé con chừng 5-6 tuổi. Đó là lúc tôi đang đi vào làng Chăm, gần đến thì gặp hai mẹ con đi ra. Cô không nói được tiếng Kinh, hỏi gì cũng lắc.

Đợi
19:13 19/09/2021

Mình đang chờ ợ ở giữa tháng 6. Hoặc giờ tháng 9 rồi cũng không chừng. Từ Lý đi, không ai xé lịch. Có thể tờ lịch mà mình vừa ngó đã đóng băng cái ngày Lý rời khỏi đây. Cổ rơi ra khỏi giường, rồi đi luôn lúc mình đang ngủ. Họ kể lúc nhốn nháo đó mình có thức dậy, ngồi ngáp ơi hời, nhìn họ đưa Lý ra cửa. Nhưng mình cứ ngồi thừ ra, đến vẫy tay chào cũng không. Chắc mình nghĩ đang mơ. Chiêm bao thì làm gì cho tốn sức. Mình đâu biết cổ đi là đi một nước, không quay lại. Họ có đưa hình Lý cho mình coi sau đó, cổ bận áo tía đắp khăn tía, không cái bóng nào đổ xuống bên giường. Chừng như chẳng ai đứng bên. Mình nói đắp vậy sao Lý nhìn ra cửa?

Hạt dẻ quê chồng
10:27 26/08/2021

Nàng chưa bao giờ về quê chồng, chỉ nghe loáng thoáng vậy thôi. Chồng nàng sinh ra lớn lên ở thành phố, quê cũ chỉ là vài câu chuyện râu ông nọ cắm cằm bà kia mà nàng nghe tai được tai mất.

Xanh như mắt lá dong
02:47 26/04/2021

Chẳng bao giờ tôi nghĩ sẽ có ngày mình cầm dao phạt ngang vườn lá dong đang xanh ngăn ngắt như cái buổi trưa hôm nay.

Ngọc Hân đan áo
15:20 30/03/2021

Những cơn mưa xuân lất phất lan tỏa hương thơm man mác, bên sông những tiếng gà vọng qua cùng những cánh chim én chao nghiêng vào con phố nằm thoai thoải bên bãi ngoài đê đã trơ trụi những gốc đào. Ngọc Hân rảo bước qua những vườn đào chỉ còn trơ lại những gốc đào xấu xí, ế ẩm không bán được, chúng như loài đào hoang nở hoa bung kín từ gốc đến ngọn và lấp ló đâu đó nhú vài quả non rồi. Đám trẻ thuê trông đào về quê ăn Tết chưa lên, trên bãi thấp thoáng những con chồn bông lau tinh nghịch thò đuôi khỏi đám lau sậy trên bãi bồi. Ồ, thế là một mùa xuân đang đến hay đang qua?

Những ngày cuối năm
10:17 01/02/2021

Thằng Tiến đang tha thủi góc sân, thấy bố về thì mừng quá hô hoán ầm lên. Chị Quỳnh ơi! Bố về là vế bồ rồi. Con bé Quỳnh phi từ nhà tắm ra, tóc còn ướt nhẹp, tay cầm khăn lau, tay sờ áo bố và trách. Sao bố về muộn thế. Ơ thì bây giờ bố mới xong việc. May mà bố không phải trực Tết đấy. Thế mẹ đâu?

Thêm một lần cây cầu trước mặt
10:10 24/12/2020

1. Phòng chờ bay. Qua kính chắn, nàng ngắm màn mưa đông khẽ khàng, tê dại. Những thân máy bay đườn đưỡn nhoáng ướt, lập lòe đèn tín hiệu trượt xuống từ không gian xám. Xe thang tiến lui, xoay định hướng. Ừ, chiếc xe thang, cồng kềnh chẳng khác chiếc máy múc đặt trên phao thuyền loay hoay bên cây cầu gỗ sơn son ngắm sóng, trước lúc nàng sắp rời thị trấn.