Minh họa | Đặng Tiến

Một ông già mù

Ông già mù đó chiều nào cũng ra ngồi trên cái gốc cây mù u bị cưa cụt. Ông đi một mình, con mắt không thấy ánh sáng mặt trời, chính trí nhớ của ông là thứ ánh sáng rõ ràng nhất và hữu dụng nhất lúc này, con đường vẫn mở ra trước ông không chút khó khăn gì. Cái vẻ tự tin đó, từ cái dáng lưng thẳng, hai vai dang rộng đánh cánh tay một cách khoan thai theo đôi chân bước, những bước phóng khoáng không chút do dự nào. Nhìn từ sau cái tấm lưng già đó, người ta khó biết ông bị mù. Chiều nay, ông lại vác cần câu cá và một mớ mồi ra bến Dốc Cái, buông dây cần từ chỗ cái gốc mù u cụt thân kia, cho đến khi lại hết một buổi chiều.

Minh họa | PHẠM HÀ HẢI

Vùng xanh

Sâm thức dậy, cảm nhận rất rõ luồng gió trong veo mỏng mảnh luồn qua khe cửa chưa đóng kỹ. Căn nhà yên tĩnh quá, tưởng như có thể nghe thấy tiếng của từng chân tóc vừa mới rơi khỏi da đầu. Mùa này tóc Sâm rụng nhiều đến mức gây ám ảnh. Vương vãi trên chăn gối, nền nhà, từ phòng ngủ ra đến bếp. 

Minh họa | LÊ THIẾT CƯƠNG

Đôi mắt nàng Chăm

Trong suốt những cuộc hành trình của mình, những cuộc gặp ngẫu nhiên hay chủ ý, thoáng qua hay lâu dài, thì có lẽ đây là lần tôi bị một đôi mắt ám ảnh nhiều nhất. Đôi mắt của một cô gái, trong vóc dáng mỏi mệt của một bà mẹ. Không biết cô bao nhiêu tuổi, có lẽ 24 hoặc 25, cũng có thể ít hơn. Bên hông là một cô bé con chừng 5-6 tuổi. Đó là lúc tôi đang đi vào làng Chăm, gần đến thì gặp hai mẹ con đi ra. Cô không nói được tiếng Kinh, hỏi gì cũng lắc.

Minh họa: NGUYỄN VĂN ĐỨC

Đợi

Mình đang chờ ợ ở giữa tháng 6. Hoặc giờ tháng 9 rồi cũng không chừng. Từ Lý đi, không ai xé lịch. Có thể tờ lịch mà mình vừa ngó đã đóng băng cái ngày Lý rời khỏi đây. Cổ rơi ra khỏi giường, rồi đi luôn lúc mình đang ngủ. Họ kể lúc nhốn nháo đó mình có thức dậy, ngồi ngáp ơi hời, nhìn họ đưa Lý ra cửa. Nhưng mình cứ ngồi thừ ra, đến vẫy tay chào cũng không. Chắc mình nghĩ đang mơ. Chiêm bao thì làm gì cho tốn sức. Mình đâu biết cổ đi là đi một nước, không quay lại. Họ có đưa hình Lý cho mình coi sau đó, cổ bận áo tía đắp khăn tía, không cái bóng nào đổ xuống bên giường. Chừng như chẳng ai đứng bên. Mình nói đắp vậy sao Lý nhìn ra cửa?

Minh họa | Nguyễn Thị Hiền

Hạt dẻ quê chồng

Nàng chưa bao giờ về quê chồng, chỉ nghe loáng thoáng vậy thôi. Chồng nàng sinh ra lớn lên ở thành phố, quê cũ chỉ là vài câu chuyện râu ông nọ cắm cằm bà kia mà nàng nghe tai được tai mất.

Minh họa: PHẠM HÀ HẢI

Ngọc Hân đan áo

Những cơn mưa xuân lất phất lan tỏa hương thơm man mác, bên sông những tiếng gà vọng qua cùng những cánh chim én chao nghiêng vào con phố nằm thoai thoải bên bãi ngoài đê đã trơ trụi những gốc đào. Ngọc Hân rảo bước qua những vườn đào chỉ còn trơ lại những gốc đào xấu xí, ế ẩm không bán được, chúng như loài đào hoang nở hoa bung kín từ gốc đến ngọn và lấp ló đâu đó nhú vài quả non rồi. Đám trẻ thuê trông đào về quê ăn Tết chưa lên, trên bãi thấp thoáng những con chồn bông lau tinh nghịch thò đuôi khỏi đám lau sậy trên bãi bồi. Ồ, thế là một mùa xuân đang đến hay đang qua?

MINH HỌA: PHẠM AN HẢI

Những ngày cuối năm

Thằng Tiến đang tha thủi góc sân, thấy bố về thì mừng quá hô hoán ầm lên. Chị Quỳnh ơi! Bố về là vế bồ rồi. Con bé Quỳnh phi từ nhà tắm ra, tóc còn ướt nhẹp, tay cầm khăn lau, tay sờ áo bố và trách. Sao bố về muộn thế. Ơ thì bây giờ bố mới xong việc. May mà bố không phải trực Tết đấy. Thế mẹ đâu?

Minh họa: Đỗ Hiệp

Thêm một lần cây cầu trước mặt

1. Phòng chờ bay. Qua kính chắn, nàng ngắm màn mưa đông khẽ khàng, tê dại. Những thân máy bay đườn đưỡn nhoáng ướt, lập lòe đèn tín hiệu trượt xuống từ không gian xám. Xe thang tiến lui, xoay định hướng. Ừ, chiếc xe thang, cồng kềnh chẳng khác chiếc máy múc đặt trên phao thuyền loay hoay bên cây cầu gỗ sơn son ngắm sóng, trước lúc nàng sắp rời thị trấn.

Minh họa: VŨ ĐÌNH TUẤN

Mối nước bí mật

Nước chảy ào ào không bằng hao lỗ mối (*)

(Thành ngữ)

Nhiều lần tôi ước mơ có một số tiền lớn, khi đó tôi sẽ tha hồ thực hiện những dự tính. Không lần nào giống lần nào, những dự tính cứ dày lên trong trí tưởng tượng, đến nỗi tôi đã định lấy giấy ra viết lại theo thứ tự ưu tiên. Nhỡ một lúc nào đó tiền tới bất ngờ, còn nhớ ra việc phải làm.

Minh họa: HÀ TRÍ HIẾU

Đò dọc sông Trôi

Miếu thờ Bà Cậu cũng là bến đò dọc. Một bữa nắng trải đầy sân, con sáo già nua rướn cổ gọi: “Đò qua, đò qua”. Có bà già héo hắt, lưng còng queo như cái lưỡi câu, chạy vụt qua. Mặc kệ đò có qua hay không, bà vẫn cặp sát chổi vào hông như tướng thủ gươm, chân nhanh nhẹn như con sóc, rượt đánh thằng con tóc bàng bạc màu bông. Vừa rượt, bà già vừa hét thánh thót, như rọi lại giọng con sáo, suốt đời gọi khơi khơi hai chữ: Đò qua...

Minh họa: NGỌC CƯƠNG

Chiếc giường của má

Má bị bệnh đau lưng, ngồi xuống đứng lên khó khăn, đi lại khom khom. Ngày đầu cậu Út chở má đi đến bệnh viện huyện. Bác sĩ khám đủ kiểu, cuối cùng mới dẫn má đi chụp X-quang, xong rồi đưa lên ánh sáng nhìn, kết luận: “Bệnh gai đôi cột sống, đốt thứ 4, thứ 5”. Bác sĩ kê toa, mua cả tháng thuốc về nhà uống, nhưng có điều vừa hết thuốc là đau trở lại.

MINH HỌA: VŨ ĐÌNH TUẤN

Lời nguyện đóa hồng xanh

Có truyền thuyết về loài hoa hồng xanh...

Chị cười, ôi dào, chỉ là truyền thuyết. Phan lắc đầu, nắm chặt bàn tay chị. Chị giật mình, rút tay ra. Nụ cười tắt thành một nỗi bàng hoàng.

Em sẽ mang về cho cô một bông hồng xanh.

Minh họa: LÊ TRÍ DŨNG

Từ sự mất ngủ của ruồi

Từ phương án lịm đi của chuột

Từ xa xưa, con người đã tưởng tượng và mơ ước có khả năng “ngưng động” khi cần thiết. Trạng thái ấy giúp công chúa ngủ trong rừng suốt bao nhiêu năm mà không già đi, chờ có hoàng tử đến hôn mới tỉnh lại và tiếp tục... già; hay Captain America đóng băng hơn sáu mươi năm lại tỉnh dậy tung hoành tiếp, độ trẻ trung mạnh khỏe vẫn còn nguyên, chỉ buồn nỗi người yêu đã vào hàng trưởng lão. Tuy nhiên, một trạng thái “ngưng động” như thế giúp chữa lành những vết thương chí tử, kéo dài đời sống và cho phép du hành đến những hành tinh xa xôi mà thời gian một đời người không thể đến kịp. 

Minh họa: VŨ ĐÌNH TUẤN

Nếu con có em gái

Cơn mưa đá đổ xuống chiều ba mươi Tết làm những luống rau nát bét. Bầm tôi chạy ra chạy vào than thở. Làm thế nào hở ông? Thầy tôi cáu. Ai bảo bà không giải tán sớm đi. Tin tưởng gì ở thời tiết.
Minh họa: HẢI KIÊN

Còn hương hoa hồng

Dốc nối tiếp dốc, Sa Man cuộn mây, nắng chảy. Xe trả lái, bụng Dàng co thắt. Dớn người, Dàng thấy vực sâu hun hút. Bên dưới đó, mây trắng bồng bềnh, cây cối xanh um. Một vài ngôi nhà lác đác. Có bóng ai thấp thoáng trên nương. Thi thoảng, sau lớp mầu trắng của mây là mầu xanh của rừng. Và trước mây, cũng có mầu xanh. Những gam mầu này trộn lẫn vào nhau cùng với ánh nắng le lói có chiều ấm áp.
Minh họa | ĐẶNG XUÂN HÒA

Non cao rừng thẳm

Ngày em ra đi cuối thu khi rừng đã no mùa. Mùa chín sẫm cỏ cây tràn non cao sừng sững. Lưng trời vách đá bạc tựa mắt nhìn như níu bước chân ai. Nhớ tiếc, buồn thênh. Chuyện xưa rồi, sao mỗi khi ý nghĩ trở lại quê nhà lại hiện dáng em gầy thủơ ấy. Cái dáng đang độ bứt kén tuổi thơ, chuyển thì thiếu nữ vừa đi vừa ngoái lại nhìn. Em đang thu lại lần nữa ngôi nhà xưa vào thương nhớ trước lúc ra đi, hay ngóng tôi đến tiễn em như đã hẹn?

Minh họa: HẢI KIÊN

Mảnh đất cho Tô-ni

Mới đi công tác về, nhận được điện báo mời lĩnh bưu phẩm, tôi ra ngay bưu điện. Chị nhân viên bưu điện mắt không nhìn lên, hỏi sẵng:

MINH HỌA: TRẦN VINH

Đợi cơm

Chiều hôm ấy, anh về đến nhà thì trời vừa nhá nhem. Trời mùa đông đến lạ, ráo mồ hôi là rét. Mà rét thì cũng phải tắm cái đã, người toàn vôi vữa lại còn chua loét mồ hôi. Tắm nước lã thì cũng bằng tráng người mà thôi...

Minh họa: NGUYỄN MINH QUÂN

Người đàn ông của dòng sông

Sông Hoài Sơn vắt qua cánh đồng làng, thao thiết như một câu thơ tống biệt. Giữa lòng sông điểm con thuyền nhỏ, lênh đênh trôi trong sóng nước bốn mùa. Con thuyền chính là nơi chú Hinh nương náu suốt hai mươi năm ngược nắng, xuôi mưa. Nước xuống, nước lên, như đời khi chìm, khi nổi. Chú ung dung cạn chén với ánh trăng mặt nước, rồi ngâm nga khúc hát khê nồng...

Minh họa: ĐẶNG THẢO NGỌC

Chiếc xe ôm cuối ngày

Về đến thị trấn Chao Luông đã hơn mười một giờ đêm. Mệt mỏi quá, tôi đặt chiếc túi xách dưới chân tượng đài rồi nằm thiếp đi. Tiếng xe tải còi, xe gắn máy rầm rì qua đường thưa thớt. Từ đây về đến đơn vị hơn sáu mươi cây số, phải mất gần hai giờ đồng hồ chạy xe. Trên con dốc ngoằn nghèo mịt mù sương đó thì việc di chuyển trong đêm cực kỳ gian khó. Tầm này sương đã phủ kín cả đỉnh núi, vì thế người ta đặt cho nó cái tên là Sa Mù. Điện thoại cho Thanh nhưng anh ta không bắt máy. Đám xe ôm mọi lúc hay ở đây giờ không thấy ai. Mà tôi cũng không chắc, vì tầm hơn năm giờ chiều là họ trở về nhà. Dù có khách hay không thì họ cũng về. Cảnh xe ôm ở thị trấn

Minh họa: ĐÀO HẢI PHONG

Mùa giã cốm

Xóa bỏ bao cấp không lâu thì cậu ra Hà Nội, bấy giờ cứ mỗi dạo thu hoạch mùa màng xong ngoại thành lửa rơm đốt cháy cả trời chiều mà bọn trẻ con thích chơi bùi nhùi chứ chưa mê mẩn trò gêm như bây giờ. Đường sá bụi mờ mà không thể che lấp nổi mầu bưởi Diễn chín vàng rực lấp ló sau tán lá dày. Từ Nhổn đi về qua những cánh đồng rau muống ế ẩm hoa nở tím, gặp phải mấy chiếc xe ngựa chạy long nhong chở đầy những gạch, không sợ tắc đường chỉ sợ ngựa nó gặp người lạ cuồng chân lao xuống ruộng rau, cho tới lúc về chỗ đền thờ Hai Bà ở dưới dốc Thọ Lão người còn dính đầy rơm rạ và mắt còn cay xè khói rơm. Dừng chân, ghé vào quán nước dưới gốc đa, bà cụ bán nước vốn là cô

back to top