MINH HỌA: NGUYỄN THỊ HIỀN

Thơ Phạm Thị Ngọc Liên

Người đàn bà trong thơ Phạm Thị Ngọc Liên thường độc hành và tự sự, mong manh và nhạy cảm, hoang mang và rạo rực nơi vườn màu cảm xúc. Chị nhìn thời gian trôi qua tuổi thanh xuân một cách buồn bã nhưng bình thản, và như mọi phụ nữ, khao khát duy nhất là được ở bên những người thân yêu. Là người làm báo, đôi khi chị cũng mượn những cột mốc thời sự và bên những mốc thời gian ấy, chị gieo xuống nỗi niềm để gặt về yêu thương. Vì thế thơ chị mạnh ở thể tự do, để cảm xúc tự dẫn dắt mình và người đọc vào những vũ điệu nồng nàn trong dạ tiệc thi ca “đỏ thắm ngay cả lúc thiếu anh”.

Thơ Lệ Thu

Thơ Lệ Thu

Nhà thơ Lệ Thu tên thật là Trần Lệ Thu, sinh năm 1940 tại Tuy Phước, Bình Định. Tốt nghiệp khoa Văn Trường đại học Tổng hợp Hà Nội, bà trở thành phóng viên, biên tập viên Đài Tiếng nói Việt Nam.

Thơ BÙI SỸ HOA

Thơ BÙI SỸ HOA

Tôi biết nhà thơ Bùi Sỹ Hoa đã lâu, lần nào gặp ông cũng một cảm giác ấm áp rất hiền. Thơ ông cũng vậy, luôn chân thành, đáng tin, đọc lên như được uống một ngụm nước mát lành, để nhìn về tuổi thơ thật tiếc nhớ, về tương lai thật bình tĩnh như đã thấu hiểu quy luật đời người, lúc nào cũng có thể mỉm cười đón nhận cả bất trắc lẫn niềm vui. Thật hạnh phúc khi luôn có một miền quê để ngưỡng vọng và mang lại cho ta rung động trở về, ngọt ngào như con sông Nậm Pao mênh mang tình ý. Bùi Sỹ Hoa không thuộc típ thi sĩ tài hoa, ông vượt lên rất xa sự “hoa lá cành” để đạt đến độ ân cần và thành thực không dễ có.

Thơ Y Phương

Y Phương tên khai sinh là Hứa Vĩnh Sước, nhà thơ nổi tiếng người dân tộc Tày. Ông viết nhiều thể loại: thơ, trường ca, kịch, tản văn, lý luận phê bình… nhưng thu được nhiều thành tựu nhất vẫn là thơ với những giải thưởng cao: giải A cuộc thi thơ tạp chí Văn nghệ quân đội (1984), giải A Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam (1987), giải A của Hội đồng văn học dân tộc Hội Nhà văn Việt Nam (2000), giải thưởng Nhà nước về Văn học, nghệ thuật (2007)…

Thơ Nguyễn Thánh Ngã

Thơ Nguyễn Thánh Ngã

Nguyễn Thánh Ngã quan niệm: “Thơ như sương, được chưng cất bởi tâm hồn của đêm, sẽ lấp lánh dưới ánh nắng ban mai...”. Quả thật, đọc thơ Nguyễn Thánh Ngã thấy anh nỗ lực làm mới thi ca qua cảm nhận năng lượng tỏa ra từ con chữ tinh tế, những mỹ cảm mong manh sẵn sàng bùng nổ thành những thi ảnh bất ngờ. Chùm thơ mới của anh giống như men ủ trong những cơn gió đại ngàn để chưng cất thành sương mù, tiếng hót, nắng sớm, “núi đầy trời và nhà đầy mây”... sống động và da diết, như một đề xuất ứng xử tử tế với thiên nhiên, khát vọng vươn tới những điều tốt đẹp.
Thơ Phạm Hồ Thu

Thơ Phạm Hồ Thu

Thơ Phạm Hồ Thu dù viết về bất cứ điều gì đều ăm ắp hoài niệm. Quá khứ đeo đẳng, không buông tha chị hay chị đang lấy thi ca để lưu giữ quá khứ, không cho nó lùi về phôi pha? Những câu thơ về tuổi hai mươi khoác ba-lô ra trận, về hương thơm của sen như lời tạm biệt mùa thu, về một Hà Thành cổ điển... nhoi nhói nỗi bâng khuâng, da diết có lúc đẹp như một giấc mơ, có lúc mang đầy những chiêm nghiệm, từng trải. Nhưng trên tất cả, đó là tiếng, là lời của một trái tim luôn luôn thiết tha sống, thiết tha yêu.
Thơ Nguyễn Thị Kim Nhung

Thơ Nguyễn Thị Kim Nhung

Nguyễn Thị Kim Nhung là cây bút nữ trẻ, thuộc lứa “9X đời đầu”, sinh năm 1990 tại Cẩm Khê, Phú Thọ; hiện đang công tác tại Ban Thơ của Tạp chí Văn nghệ quân đội. Tập thơ đầu tay Thức cùng tưởng tượng của chị xuất bản năm ngoái gây được chú ý của dư luận bởi sự chững chạc trong cách viết, cách lựa chọn đề tài và lập tứ, tránh lối mòn “thời thượng”, làm lạ, vốn khá phổ biến trong những người viết trẻ. Thông thường người ta tưởng tượng về tương lai, còn Kim Nhung ngược lại, hướng suy tưởng về quá khứ, nơi có ông bà, bố mẹ, núi đồi, đồng ruộng trung du lấm láp, về những người lính biên cương với những nghĩ ngợi già dặn. Thơ Kim Nhung kiệm chữ, tiết chế cảm xúc, để ngỏ những khoảng trống cho sự liên tưởn

Thơ Nguyễn Thanh Trà

Thơ Nguyễn Thanh Trà

Biết Nguyễn Thanh Trà từ 40 năm trước, thế mà đôi năm gần đây, qua phây-búc tôi mới biết chị làm thơ. Với chị, dường như thơ chỉ để cho riêng mình, thi thoảng đăng lên mạng xã hội thay lời tự sự.

Thơ Nguyễn Hữu Quý

Thơ Nguyễn Hữu Quý

Sinh năm 1956, quê ở tỉnh Quảng Bình, đại tá, nhà thơ Nguyễn Hữu Quý hiện sống và làm việc tại Hà Nội. Nguyên là Trưởng ban Thơ Tạp chí Văn nghệ Quân đội, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, ông đã xuất bản 6 tập thơ, 3 trường ca; 3 lần đoạt giải thưởng Bộ Quốc phòng và các giải thưởng thơ, văn xuôi của báo Văn nghệ, tạp chí Văn nghệ quân đội, Hội Nhà văn Việt Nam...

MINH HỌA: LÊ VI

Thơ NGUYỄN CHÍ HOAN

Nguyễn Chí Hoan là một người viết lặng lẽ. Trong các kỳ cuộc ồn ào của văn giới, anh thường chọn một góc riêng, im lặng lắng nghe với nụ cười hồn hậu quen thuộc. Ngồi ở đấy, nhưng dường như anh đang thả hồn vào cõi thi sĩ xa xăm nào đó.

Trong thơ, Nguyễn Chí Hoan cũng dẫn dắt người đọc vào cõi riêng, nơi thiên nhiên hiện lên thánh thiện, tinh tế, hoàn hảo như mới sinh ra. Ở đấy, ta thấy phảng phất nỗi hoài cổ về những điều tốt đẹp trong quá khứ đã biến mất trong sự xô bồ của đời sống hôm nay.

MINH HỌA: NGUYỄN THỊ HIỀN

Thơ Hồ Minh Thông

Hồ Minh Thông là cây bút nữ trẻ của tỉnh Hà Tĩnh. Sinh năm 1979, vốn là học sinh giỏi văn từng đoạt nhiều giải thưởng văn chương thuở học trò, hiện chị đang là giáo viên dạy môn Văn tại Trường THCS Lê Văn Thiêm - TP Hà Tĩnh.

MINH HỌA: ĐẶNG TIẾN

Thơ LÊ QUỐC HÁN

Nhà thơ Lê Quốc Hán vốn là một thầy giáo dạy toán nổi tiếng ở xứ Nghệ, nguyên giảng viên Trường đại học Vinh, hiện đã nghỉ hưu. Ông quan niệm: Khi trí tuệ hòa quyện với tình cảm, hồn tan vào xác, thực lồng với ảo thì mới tạo được môi trường cho thơ cất cánh. Và thơ không chỉ mở mang trí tuệ mà còn phải lay động được tâm hồn con người, chắp cánh cho họ bay lên những bầu trời cao cả hay chí ít cũng làm dịu nỗi đau... Ông viết nhiều thể loại, bằng nỗ lực và quyết tâm không được tự lặp lại bản thân hay người khác, dù đó là thần tượng của mình. Có lẽ vì thế mà thơ Lê Quốc Hán là sự kết hợp giữa suy tư trí tuệ đầy mẫn cảm cùng tâm tình đằm thắm với thiên nhi&e

Thơ VĂN CÔNG HÙNG

Thơ VĂN CÔNG HÙNG

Nhà thơ Văn Công Hùng quan niệm: “Viết không bao giờ là trò chơi, mà là nghiệp đeo đẳng suốt đời. Chữ không làm cho người no, nhưng cho ta cảm giác bình an, và như thế là hạnh phúc. Nhiều hay ít, do tài năng từng người, nhưng được một câu thơ, một bài báo có ích là mong mỏi của người viết...”.

Thơ Phạm Quốc Ca

Thơ Phạm Quốc Ca

Nhà thơ Phạm Quốc Ca sinh năm 1952 tại Nghệ An, Tiến sĩ Văn học, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Ông làm thơ từ rất sớm, in thơ từ năm 20 tuổi, khi đang là người lính trực tiếp cầm súng bảo vệ Tổ quốc trong chiến tranh chống Mỹ, cứu nước.

Thơ Thạch Quỳ

Thơ Thạch Quỳ

Nhà thơ Thạch Quỳ (tức Vương Đình Huấn, sinh năm 1941 tại Đô Lương, Nghệ An) đã có vị trí xác lập trong lòng bạn đọc bằng nhân cách thơ độc đáo của người xứ Nghệ. Ông tự đặt cho mình những yêu cầu nghệ thuật nghiêm ngặt, tới mức cực đoan như: cấm viết chữ người khác đã viết, cấm viết ý nghĩ người khác đã nghĩ... Bản thân ông viết nhiều thể loại thơ và ở thể loại nào cũng có thể gọi ra những câu thơ hay. Với riêng lục bát, ngôn ngữ thơ của ông nhuần nhuyễn, hiện đại, sáng tạo với nhiều thi ảnh đẹp bất ngờ, giản dị mà sâu sắc.

Thơ Thụy Anh

Thơ Thụy Anh

Bạn đọc biết nhiều đến nhà thơ Thụy Anh với tư cách dịch giả thơ Ôn-ga Béc-gôn và tiến sĩ giáo dục học, Chủ nhiệm Câu lạc bộ Đọc sách cùng con. Nhưng chị cũng là gương mặt quen thuộc tham gia Sân thơ trẻ trong khuôn khổ Ngày thơ Việt Nam nhiều năm nay. Có lẽ thơ mới là niềm đau đáu của chị.

Thơ ÐoÀn Mạnh Phương

Thơ ÐoÀn Mạnh Phương

"Tạng" thơ Đoàn Mạnh Phương là luôn tìm tòi cách biểu cảm và diễn đạt mới từ những điều vốn quen thuộc. Thơ anh đòi hỏi người đọc kỹ tính, kiên nhẫn dõi theo những thi ảnh lạ, lắng nghe nhịp điệu gập ghềnh của câu để khám phá thế giới nội tâm nhiều trắc ẩn, đôi khi khó nắm bắt.

Thơ Trần Thị Huyền Trang

Thơ Trần Thị Huyền Trang

Chùm thơ dưới đây của Trần Thị Huyền Trang chứa đựng nhiều chiêm nghiệm thời gian. Chị bình tĩnh nhìn cuộc đời qua một lần soi gương hiếm hoi, một thao thức lúc 0 giờ vấn tóc chờ trời sáng hay đơn giản như một con chó đá nghểnh cổ nhìn đứa con trai yêu quý bước vào cánh cửa tương lai... Đằng sau sự điềm tĩnh của người mẹ, người vợ ấy là sự làm chủ vững vàng cảm xúc và ngôn từ; vì thế độc giả được đọc những câu thơ giản dị, nhẹ nhõm mà sắc sảo, nhân hậu nao lòng.

Thơ Phạm Khải

Thơ Phạm Khải

Cách đây trên dưới 30 năm, những bài thơ trong trẻo của chàng thi sĩ 18 tuổi được viết bằng bút pháp già dặn về nghề nghiệp in rải rác trên các tờ báo văn chương khiến dư luận chú ý như một hiện tượng trẻ. Những bài thơ đó sau được gom lại trong tập thơ Cánh chuồn tuổi thơ (1991), từng được nhiều nhà thơ thế hệ đi trước kỳ vọng. Trong hơn 30 năm qua, với công việc chính là nhà báo, ngoài làm thơ, chàng viết lý luận phê bình, tản văn, chân dung, chính luận..., đến nay, đã xuất bản tổng cộng 23 tác phẩm. Chàng thi sĩ đó là Phạm Khải.

Thơ Nguyễn Trọng Hoàn

Thơ Nguyễn Trọng Hoàn

Trên văn đàn, thời nào cũng vậy, có nhiều nhà giáo làm thơ, trong đó có những nhà thơ tên tuổi. Nghề dạy học tự thân đã đẹp đẽ, thiêng liêng, cao quý và dường như có sự tương đồng những chuẩn mực thẩm mĩ, giáo dục, tư tưởng, nhân văn mà thi ca đích thực hướng tới, cho nên điều này cũng không có gì lạ.

Thơ Hoàng Chiến Thắng

Thơ Hoàng Chiến Thắng

Hoàng Chiến Thắng sinh năm 1980, người dân tộc Tày, tỉnh Bắc Kạn; từng một số năm tham gia Sân thơ Trẻ tại Ngày thơ Việt Nam khi còn học khoa viết văn (tiền thân là Trường Viết văn Nguyễn Du), Đại học Văn hóa Hà Nội. Anh làm nhiều thơ bằng tiếng Tày, khoảng trên 200 bài, và sắp xuất bản tập thơ song ngữ. Những bài thơ dưới đây của anh đều là bản tiếng Việt tách ra từ tiếng Tày.

Thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát

Thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát

Sinh năm 1950, bước vào con đường nghệ thuật từ năm 13 tuổi, khởi nghiệp là một diễn viên chèo sáng giá, nhưng sau khi tốt nghiệp Đại học Điện ảnh quốc gia Liên bang Nga (VGIK) năm 1987, Nguyễn Thị Hồng Ngát chuyển hẳn sang điện ảnh trên cương vị nhà quản lý và nhà biên kịch đến tận bây giờ.

Thơ Trần Quang Quý

Thơ Trần Quang Quý

Đọc Trần Quang Quý thấy ông quyết liệt từ chối những câu thơ dễ dãi, chú tâm tìm tòi ngôn ngữ và hình thức biểu đạt mới. Trong hành trình gian nan ấy, đôi khi ta mải mê với những điều to tát tưởng chừng đang cất giấu nơi miền xa thẳm, ngờ đâu lại nằm ngay trước bậu cửa nhà mình. Ông có những câu thơ đa sắc, đa thanh, đa cảm, sau nhiều lần chưng cất loại bỏ những sóng sánh sủi bọt, giữ lại những gì tinh chất nhất, đó là chiêm nghiệm về thời gian, thái độ sống; về những ký ức phiêu diêu ảo diệu đang vỗ cánh vào mênh mông mà vẫn ám ảnh, đạt tới sự giản dị sâu sắc.

back to top