Thư hồng
08:57 28/08/2021

1. Đêm ngun ngút. Cả làng Đồi đang chìm sâu vào giấc ngủ. Gió ngoài sông Miên mơn man thổi. Những trái cây đầu mùa lặng lẽ phả hương. Tiếng ho của một người già nào đó lẫn trong gió. Trăng núi ảo diệu chiếu xuống những dải sương bảng lảng. Lũ cá ăn đêm ngoi lên đớp trăng đùa giỡn làm mặt đầm Cò xao động… Những con sóng lăn tăn không thôi dợn vào lòng chị. Hồi chiều, chị lại nhận được thư. Một lá thư mầu hồng...

Tay muốn chạm tay
11:27 03/07/2021

Diệu ngồi xớ rớ trên mép ghế, chờ tới lượt mình. Những ngón tay rối bời bóp dọc vành cái nón lá cũ mềm, đậy hờ ngang bụng. Chung quanh nhiều người cũng đợi như cô. Phía ngoài cửa, những người không được vào đưa tay vẫy vẫy. Những bàn tay như ngọn lúa rướn lên, cố gửi đi tín hiệu. 

Trò đời
10:31 19/06/2021

Tôi có một thói quen rất tốn tiền là không bỏ sót buổi ca nhạc, sân khấu nào ở rạp thị xã. Chồng tôi không có thói quen ấy. Anh mê đánh tổ tôm.

Đi qua niềm đau
08:12 29/05/2021

Thy cứ đi, không đếm được bao nhiêu giọt nước mắt đã tuôn xuống ướt đầm cái khăn đang quấn dưới cổ. Không đếm được bao nhiêu bước chân trên triền đồi. Mùa này trăng đã lạnh, lạnh như thấm vào xương cốt, như thấm vào nỗi nhớ con cồn cào của mình. Trong lòng Thy chỉ gào lên rằng sao Rư không tin mình. Bấy nhiêu năm, bấy nhiêu tin yêu, giờ không bằng một câu nói.

Mầu ký ức
14:51 22/05/2021

Những buổi trưa dưới hiên mát rượi, nghe tiếng lá xào xạc trên mái nhà, ba hay nói rằng ký ức về bác Hai vẫn không bao giờ phai mầu trong lòng bà nội. Có lúc tôi đã hỏi bà, “ký ức của nội có mầu gì?”. “Ðó là mầu mận chín”. Nhìn lên tán cây mận trước sân nhà rất lâu, tôi vẫn không hiểu sao ký ức lại mang một mầu cây trái bình dân và thôn dã đến như vậy? Bà cười, “khi nào lớn lên rồi con sẽ hiểu”.

Gió qua Éc Vài
16:14 15/05/2021

Từng đợt gió thông thốc thổi qua đỉnh Éc Vài, xuống bản. Gió xô đám vỏ ngô bay lạo xạo ngoài sân, vào ngôi nhà lá bạc phếch nắng mưa của mẹ con Nải. Mẹ Nải vẫn ngồi ở bậc cửa, cặm cụi đan rọ tôm, những vết chân chim xô lại trên khóe mắt. Rọ tôm đan bằng lạt nứa, lạt sắc, mòn vẹt cả móng tay, bắt đầu ăn vào thịt đến tứa máu. Mẹ Nải lấy vải quấn mười đầu ngón tay lại rồi đan tiếp. Nải ngồi yên, rất lâu, hết nhìn mẹ lại nhìn ra con đường dẫn lên đỉnh núi mù mịt.

16:33 08/05/2021

Hồi còn học trường huyện, một buổi ngủ dậy muộn, sợ trễ giờ, Nga đã đạp xe tắt qua con đường gạch nghiêng chạy cắt giữa cánh đồng Sợi Chỉ để đến trường. Từ đó đến nay, Nga chưa đi lại con đường đồng ấy lần nào nữa. Phần vì còn mải đi học xa, phần vì thửa ruộng trên cánh đồng ấy mẹ Nga đã bán cho người khác. Nhưng Nga vẫn nhớ cái cảm giác hoang vắng, chợn rợn khi đi qua cánh đồng Sợi Chỉ. Cánh đồng dài dằng dặc, vắng tanh. Mặt đường lồi lõm ổ gà. Cỏ dại chờm ngang bánh xe. Mấy cái ao cá méo mó. Giữa đồng, gò đất cao chồi lên. Cây si um tùm xòe tán kín cả gò, rễ bám rễ buông trùm lên cái miếu tây thấp lè tè.

Tiếng hót sổ lồng
12:25 10/04/2021

Một mùa nắng đẹp trải trước sân nhà, lúa vàng đồng oằn bông trĩu hạt. Những ngọn gió lơ thơ chở theo vài cọng rơm vàng rơi trên nền gạch, con chim sẻ nâu từ đâu sà xuống lượm lấy rồi vút bay lên tán lá. Chút xíu nó lại nhả cho rơi mấy vỏ trấu trên sân. Ông già thấy lạ nên ngó lên, một cái tổ rơm treo lủng lẳng.

Miền sương giăng
15:38 02/04/2021

Tôi mở cửa, vứt cái ba lô to kềnh xuống sàn nhà rồi nằm vật ra giường. Tưởng sẽ ngủ được một giấc nhưng không thể chợp mắt. Lại nhớ cái tin nhắn vừa đến lúc nửa đêm của Nguyên: “Cuộc sống của Thành giờ chỉ tính bằng ngày, mày biết không?” làm tôi sững sờ. Biết làm sao được, ba năm ở trong bản làng này là ba năm tôi rũ bỏ tất cả những gì thuộc về mình trước đó. Tôi chạy trốn ngay cả với bản thân mình bằng cách cắm cúi vào đọc và viết. Tôi hạn chế cả dùng điện thoại nên mỗi lần mở mạng kết nối, tin tức cứ kêu lên những hồi báo dài không dứt. Một trong những tin nhắn chậm chạp đến tôi đó là của Nguyên. Nguyên đã gửi tin nhắn này từ mấy tuần trước làm tôi chới với. Lúc này đêm đã khuya. Tôi nhìn ra ngoài trời đẫm trăng, rùng mình. Sương dưới vực đã đùn lên ngùn ngụt che chắn hết mọi lối không còn nhìn thấy mặt người nữa. Tôi bất lực bó gối ngồi chờ trời sáng. Hóa ra, trong lòng tôi lại đang dối mình, những phai nhạt về anh chỉ nhạt phai khi cả hai chúng tôi đều có cuộc sống t