Không có bác sĩ ở các trạm y tế phường thì việc chăm sóc, bảo vệ sức khỏe cho nhân dân tại cơ sở sẽ bị hạn chế, nhất là các thời điểm xuất hiện dịch bệnh như sốt xuất huyết, cúm, đau mắt đỏ, tiêu chảy và khi có thiên tai thì việc xử trí không được tốt.
Năm ngoái, khi cơn bão số 6 đổ vào một số tỉnh, trong đó có Đà Nẵng, gây tai nạn cho nhiều người dân trong khi các trung tâm y tế và Bệnh viện đa khoa tỉnh bị quá tải thì ở các trạm y tế do không có bác sĩ, cho nên không đủ khả năng xử lý người bị tai nạn buộc phải chuyển tuyến trên.
Nguyên nhân các trạm y tế ở các quận của Đà Nẵng hiện chưa có bác sĩ một phần do cơ sở vật chất, nhất là phương tiện, điều kiện làm việc thiếu, chế độ lương đối với bác sĩ công tác tại trạm y tế chưa thỏa đáng. Thêm vào đó, các bác sĩ làm việc ở trạm thường ít có cơ hội phát triển tay nghề trong khi thu nhập lại không bằng làm việc ở các trung tâm y tế hay bệnh viện lớn, cho nên nhiều người không muốn làm việc tại các trạm y tế.
Thiết nghĩ, trong lúc ngành y tế đang thực hiện chủ trương đưa bác sĩ về công tác ở các trạm y tế vùng sâu, vùng xa, miền núi trên khắp mọi miền đất nước, đã bước đầu thành công, nhưng ngay Đà Nẵng, thành phố đô thị loại I của miền trung mà vẫn còn các trạm y tế thiếu bác sĩ là một thiếu sót lớn cần sớm điều chỉnh, khắc phục để việc chăm sóc sức khỏe ban đầu cho người dân ở cơ sở được tốt hơn.