Đêm ngủ nương

DƯƠNG THUẤN

Tiếng nai kêu dài em chớ nghe
Kẻo hồn bay theo rơi vào ngọn thác
Bị thác cuốn đi không biết lối về
Anh che ngọn gió cho em ngon giấc
Em có vui không nghe cây trổ búp hè...?

Em hãy ngủ ngon đi nhé
Cơn mỏi sẽ tan cùng tiếng chim kề
Em sẽ hiểu thế nào là hạnh phúc
Giữa chòi canh được ngủ bên chồng
Em sẽ thương hơn những người phụ nữ
Khuya một mình trông rẫy giữa trăng trong...

Em hãy ngủ như trăng sao ngủ
Gối cánh tay anh giấc sẽ say nồng
Anh bổ ngực anh ra làm hang đá
Cho em chui vào ngủ ở bên trong
Em sẽ bình yên cả lúc nổi cuồng phong
Sáng sớm mai dậy ra nương em thấy
Lúa vạt nào cũng đều chín như trăng...

---------------------

Bến sông trưa

NGUYỄN THỊ MAI

Tôi, trên đường lên vùng cao dạy chữ(*)
Trưa ấy nắng mật vàng loang đổ
Gió thật hiền, sóng hát khúc bình yên
Thanh thản bờ lau, vắng ngắt bóng thuyền

Tôi búi tóc, lội xa bờ tắm mát
Nước rười rượi quấn lấy tôi dào dạt
Tôi mê trôi trong sóng vỗ dịu dàng
Sông và tôi hòa khát vọng mênh mang
Miền bờ bãi xanh chân trời góc bể...

Đêm ấy tôi về Mó Nẻ
Bản người Dao trên đỉnh đại ngàn
Bên ngọn đèn dầu, tôi viết đầy trang.
Kể chuyện bến sông với bạn trai ngoài mặt trận...

Bạn trai nhận thư thế mà hờn giận
Với bến sông cát vắng trưa lành.
Trách tôi liều, hồn hậu trước mong manh
Lo ngọn gió thổi bạc ngàn lau trắng...

Tôi tin yêu hứa thầm trong sâu thẳm
Gửi trọn mình cho người ấy và sông.

Nhưng bến sông cải chưa kịp hóa ngồng
Đã chìm xuống lòng sâu hồ thủy điện
Chìm xuống cả gương mặt tôi
Cùng trưa nắng vàng thánh thiện
Cả hờn dỗi của anh và sim tím triền đồi...

Bây giờ chuyện cũ, dòng trôi
Chuyện chìm dưới sóng, tôi ngoi ngọn triều

Biết người hờn dỗi là yêu
Thì người đã hóa sương chiều Trường Sơn
Biết sông quãng tắm là nguồn
Thì sông đã đáy nỗi buồn chiêm bao.

---------

(*) Xã Vầy Nưa, huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình.

---------------------

Những người mẹ núi

ĐỖ THỊ TẤC

Cõng hạt giống trên lưng
Địu con thơ trước ngực
Qua ba cánh rừng
Mẹ lên nương
Mặt trời chưa thức

Hạt giống gieo vào đất.
Con thơ ngon giấc lán nương
Tra hạt xong ôm con
                       mẹ hát.
Xin trời mưa cho hạt lên mầm
Xin trời thương cho cây nhiều hạt Sống.
Nuôi lũ trẻ lớn lên thành trai bản
                                     gái mường.

Mùa gặt
Cõng hạt Sống trên lưng.
Địu con thơ trước ngực
Đầu mẹ đội nắng, mưa, sấm, chớp.
Qua ba cánh rừng.
Về bản cùng trăng.

Những người mẹ núi.
Xin gì cho riêng mình.

Có thể bạn quan tâm