Cánh đồng buổi chiều

Có một nhà thơ  đi  mãi  vào  cánh  đồng buổi  chiều

Lởm chởm những gốc rạ sau mùa cấy gặt

Mùi thơm lúa khoai thân thuộc

Nói gì hở tiếng reo cỏ may

Mùa thu vừa trở lại ?

Nhà thơ cúi xuống tìm những hạt mồ hôi bỏ quên

Trên mặt đất

Bao người đã mất, đang còn

Sống âm thầm sau rặng tre khuất lấp

Không một dấu vết

Những mặt ruộng nứt nẻ

Chúng ta vẫn bưng bát cơm trắng mỗi ngày

Thật đơn giản, hiển nhiên, như hơi thở

Không còn nhớ có bao giọt mồ hôi trên mặt ruộng

Bao nhiêu bùn, bao nhiêu khổ đau

Khi mồ hôi trở nên quá rẻ

Kẻ ranh ma trở nên quá giàu

Ðã lâu nhà thơ lại trở về với cánh đồng làng

Hít sâu hương thơm no ấm

Nhận ra trong mỗi khuôn mặt đen sạm

Những tháng ngày bỏ quên

Bằng bước chân chậm rãi

Nhà thơ lặng lẽ nối gót người nông dân đi mãi

Mặc cho ngôi sao hôm xa ngái dẫn đường

Thăm thẳm ngõ quê rơm rạ

Trái tim lăn tròn êm ả.

                          Ngày 5-9-2006

Ngày về

                Kính tặng chị Thùy Trâm

Ngồi lại nghe chị nói gì trong đất

Cùng cây giang, cây dẻ của ngày xưa

Chiếc hầm cũ đau như tròng mắt

Nhìn vào ta thăm thẳm, bơ vơ.

Người bạn gái gục trước lằn đạn lửa

Một sườn đồi cháy nát dưới ban trưa

Giờ xanh ngắt một cánh rừng khép ngủ

Lá im che những đau đớn không ngờ.

Dòng nhật ký cuối cùng đã viết

Giọt máu cuối cùng cũng trả lại đất đai

Thật bình thản, không có gì nói nữa

Cả chiến tranh và khúc hát ngày về.

Giờ yên ả, thì thầm con suối nhỏ

Giờ buôn xa tiếng trẻ gọi trâu về

Giờ xao xác cánh cò mặt nước

Giờ nỗi buồn theo gió cũng tan đi...

                             Tháng 4-2006

Ðọc thơ tứ tuyệt của Ðỗ Mục

Kích  gãy, cát vùi tham vọng lớn

Ngàn năm xanh mãi một Trường Giang

Chợt buồn nhẩm lại Dương Châu mộng

Khuôn mặt thi nhân lặng trước đèn.

                         Ngày 17-1-2007

Có thể bạn quan tâm