Họa sĩ Trần Nguyệt và những tầng sâu lặng im

Tranh lụa của họa sĩ Trần Nguyệt thể hiện thế giới nội tâm sâu kín của con người qua những hình ảnh giản dị, tối giản mà giàu sức gợi. Với lụa và màu nước, chị đã tạo nên "cánh cửa tinh thần" qua các sắc thái ký ức, cảm xúc và cả những phần lặng im thăm thẳm.

Trích từ một tác phẩm tranh màu nước của họa sĩ Trần Nguyệt.
Trích từ một tác phẩm tranh màu nước của họa sĩ Trần Nguyệt.

Trần Nguyệt xuất thân là họa sĩ thiết kế đồ họa và tốt nghiệp Trường đại học Mỹ thuật công nghiệp Hà Nội, năm 2014, chị bước vào hội họa với nền tảng thị giác hiện đại cùng tư duy tạo hình tối giản. Màu nước và lụa là chất liệu giúp họa sĩ bộc lộ rõ nhất thế giới nội tâm và cá tính nghệ thuật của mình.

Chủ đề trong tranh màu nước của họa sĩ chủ yếu xoay quanh tĩnh vật, hoa lá và những vẻ đẹp bình dị từ đời sống thường nhật. Tranh của chị tạo ấn tượng bởi vẻ trong trẻo, lặng lẽ, thư thái. Từ những bình hoa nhỏ, cành lá mong manh cho đến các bố cục tĩnh vật giản dị... đều như lưu giữ khoảnh khắc cảm xúc rất riêng, nơi người xem có thể cảm nhận được sự tinh tế, chiều sâu và tâm hồn giàu nội cảm của người họa sĩ.​

z7789349817562-bdd2e667f878bc4ae9eeb4b7491a13fd.jpg
Tranh màu nước mang đến sức gợi cho người xem.

Tranh của chị giữ được độ trong, dịu nhẹ với các lớp màu loang tự nhiên hòa quyện tạo nên cảm giác mong manh. Bố cục được tiết chế, giản dị nhưng giàu nhịp điệu thị giác, cho thấy nền tảng thiết kế đồ họa đã ảnh hưởng rõ nét đến tư duy tạo hình. Điều đọng lại chính là bầu không khí riêng mà tranh mang lại đầy sâu lắng, nữ tính. Có thể nói, tranh màu nước của Trần Nguyệt đã giúp họa sĩ tìm thấy sự cân bằng giữa thị giác và nội tâm.

Khác với màu nước, tranh lụa của Trần Nguyệt khiến người xem đôi khi bắt gặp những hình ảnh gợi nhớ đến mỹ thuật lụa của các thế hệ trước: dáng người trầm lặng, bố cục tiết chế, không gian, tinh thần hướng nội.

z7801415131321-d63a65aee03a792d3647384796a05fad.jpg
Hoa trong tranh màu nước.

Dẫu vậy, sự tương đồng ấy tựa lớp ký ức thị giác được tái cảm nhận qua lăng kính của thời đại mới. Nếu tranh lụa truyền thống thường nhấn mạnh vẻ đẹp ước lệ, sự hài hòa và tính biểu tượng của hình tượng con người thì Trần Nguyệt lại tiếp cận nhân vật bằng cảm quan cá nhân, gần gũi hơn với đời sống nội tâm đương đại.

Chuỗi hình ảnh quen thuộc như người phụ nữ ngồi lặng lẽ, dáng vẻ suy tư hay khoảng không tĩnh lặng quanh nhân vật vẫn xuất hiện, song không còn mang tính minh họa hay lý tưởng hóa. Thay vào đó, hình ảnh được đặt trong trạng thái mơ hồ, như thể vừa thuộc về hiện thực vừa trôi dạt trong ký ức.

z7801415117579-e09fed6b612f20d60d427584e366d16b.jpg
Hoa và dấu ấn thời gian.

Điều tạo nên sự khác biệt nằm ở cách nhìn. Trần Nguyệt xem đó như điểm khởi đầu để đi sâu hơn vào cảm xúc con người hôm nay. Những nhân vật trong tranh không thuộc hệ biểu tượng cố định mà luôn mang theo sự bất định, cô đơn và những khoảng lặng mang tính cá nhân rõ rệt hơn.

Ở tranh lụa của Trần Nguyệt, dấu vết của thế hệ trước phảng phất trong lớp nền thẩm mỹ và đã được nới rộng ra, quan trọng hơn hết là được cảm nhận lại bằng trải nghiệm của hiện tại. Nhờ vậy, những hình ảnh tưởng chừng quen thuộc ấy không lặp lại quá khứ mà trở thành sự đối thoại, cách nhìn mới và khác.

z7788791793960-61f3fe70bf3d9321d28e0e61129086c2.jpg
Một tác phẩm mang nhịp khác biệt.

Bên cạnh cảm giác tĩnh lặng vốn đã trở thành một đặc trưng, vẫn còn một sắc thái khó gọi tên hơn trong tác phẩm của nữ họa sĩ. Đó là sự lãng đãng và đôi khi như trạng thái mộng du.

Dường như đây không hẳn là sự mơ hồ về kỹ thuật hay bố cục mà là trạng thái tinh thần thấm vào toàn bộ không gian tranh. Những nhân vật của chị dù đứng, ngồi hay chỉ xuất hiện thoáng qua, luôn mang cảm giác đang trôi nhẹ trong dòng ý nghĩ không hoàn toàn kết nối với thực tại. Ánh nhìn của nhân vật thường không hướng trực diện vào người xem mà đang đi qua một điểm xa xăm nào đó.

z7788791732154-838aab4f7372861843fc4bad06477f8b.jpg
Góc nhìn khác từ cảm hứng xưa.

Trạng thái "không neo giữ" này tạo nên cảm giác lãng đãng rất riêng như thể nhân vật vừa có mặt, vừa từ từ rời khỏi hiện tại. Không gian trong tranh vì thế cũng không còn mang tính xác định rõ ràng mà như có lớp sương mỏng phủ lên hình ảnh, khiến mọi thứ trở nên mềm mại, xa xôi và đôi khi hơi nghiêng về phía ký ức hơn là hiện thực.

Người xem khi đứng trước tranh dễ có cảm giác đang bước vào trạng thái nửa tỉnh nửa mơ với những hình ảnh đang dịch. Ở một số tác phẩm, cảm giác mộng du càng rõ rệt. Yếu tố này khiến tranh của Trần Nguyệt vượt ra khỏi ranh giới của việc miêu tả đời sống thường nhật mà đã được lọc qua trí nhớ, cảm xúc và trạng thái tinh thần.

z7788791708628-c24be4f65662565a5d2f6ca76d050fd6.jpg
Mở rộng cảm nhận từ hình ảnh quen thuộc trong hội họa.

Sự lãng đãng ấy cũng tạo nên nhịp điệu rất riêng trong toàn bộ tác phẩm của họa sĩ. Không có cao trào rõ rệt, không có điểm nhấn mạnh, mọi thứ vận hành như dòng chảy chậm rãi khiến người xem "trôi" cùng tranh.

Dẫu vậy, hành trình sáng tạo của Trần Nguyệt, không phải lúc nào hội họa cũng là dòng chảy ổn định và liền mạch. Cũng như nhiều họa sĩ đi sâu vào con đường nội tâm, cô từng trải qua những giai đoạn nhiều trăn trở, thậm chí có thời điểm rơi vào trạng thái hoang mang về chính lựa chọn về nghệ thuật và cả đời sống.

z7788791741095-a11d5b691d12994af70f0378afff6039-9818.jpg
Họa sĩ Trần Nguyệt.

Khoảng thời gian ấy giống như quá trình lắng lại. Khi hình ảnh chưa tìm được tiếng nói rõ ràng, kỹ thuật không còn đủ để thỏa mãn những câu hỏi bên trong, hội họa càng trở thành không gian đặc biệt hơn.

Trong trạng thái hoang mang đó, tranh của Trần Nguyệt dần chuyển hóa. Từ chỗ thiên về quan sát bên ngoài, chị bắt đầu đi sâu hơn vào những lớp cảm xúc mơ hồ.

z7788791764231-766a09f1b9067727382a83cdcfb224b4.jpg
Tranh của họa sĩ Trần Nguyệt trong một không gian tĩnh lặng.

Giờ đây, khi nhìn lại, có thể nhận thấy mọi biến động vốn không bị xóa nhòa mà mang dấu vết của hành trình đã qua với nỗi nghi ngờ, tự vấn. Song, thay vì trở nên nặng nề, mọi thứ được chuyển hóa thành sự điềm tĩnh hơn trong cách nhìn, nhẹ hơn trong cách biểu đạt.

Ở thời điểm hiện tại, hội họa của Trần Nguyệt có thể xem như trạng thái đã được chưng cất, không còn là sự tìm kiếm gấp gáp câu trả lời, thay vào đó là chấp nhận những khoảng chưa rõ ràng đồng nghĩa với phần tự nhiên của sáng tạo, đời sống.

Đi qua hoang mang, tranh của chị có chiều sâu hơn bởi phía sau vẻ tĩnh lặng là hành trình nội tâm đã từng dao động, không ngừng đặt câu hỏi. Khi mọi thứ đã dịu xuống, hội họa trở nên rõ ràng trong sự lặng im, độ lắng sâu và khả năng đọng lại những tầng cảm xúc tinh tế nhất.

Có thể bạn quan tâm