Nàng dâu hiếu thảo

- Mẹ ơi, mẹ về nhà mau lên, bà đang bị đau bụng quằn quại và kêu rên ầm ĩ !

Chị Thi nhờ cô bán hàng cá bên cạnh bán nốt số cá còn lại rồi vội đạp xe trở về nhà.

Mới bước vào đầu ngõ, chị đã thấy tiếng người nói ồn ào. Chiếc cánh cổng mở toang và trong nhà có mấy người hàng xóm đang đứng quanh giường mẹ chồng chị.

Người xoa dầu, người đấm bóp, nhưng khuôn mặt bà Mai vẫn bợt bạt, đôi môi tím tái và hai tay cứ ôm bụng hết nằm nghiêng lại nằm sấp vì cơn đau mỗi lúc thêm dữ dội.

Chị Thi chạy ngay sang nhà anh Lĩnh làm nghề xe ôm rồi nhờ anh đưa mẹ chồng đi cấp cứu. Ngồi sau ôm lưng mẹ chồng, nước mắt chị Thi cũng tự dưng lăn dài trên má. Ðưa đến bệnh viện đa khoa tỉnh, bà Mai được các bác sĩ mổ cấp cứu kịp thời. Chờ đợi bên ngoài hành lang đứng ngồi không yên, khi được thông báo bà Mai đã qua khỏi cơn đau cấp tính, chị mới phần nào cảm thấy yên tâm.

Bà Mai sinh được bốn người con, hai chị gái đầu thì đi lấy chồng xa, còn cô con gái út đi làm thuê ở tận trong  nam. Chồng chị ốm đau bệnh tật triền miên. Một mình nuôi ba con nhỏ, ngoài bốn sào ruộng khoán, hằng ngày chị vẫn phải đạp xe trên quãng đường hàng chục cây số đi buôn cá để kiếm thêm đồng rau đồng muối cho gia đình, nuôi các con ăn học và thuốc thang cho chồng lúc đau ốm.

Suốt một tuần bà Mai nằm viện điều trị, chị luôn túc trực và chăm sóc mẹ chồng tận tụy, chu đáo. Do không có bảo hiểm y tế nên hôm thanh toán viện phí, cô y tá đưa cho chị chiếc hóa đơn gần ba triệu đồng. Vừa nhìn vào tờ giấy đó, mắt chị như hoa cả lên, bởi số tiền quá lớn đối với gia đình chị.

Ðang lúc lo lắng, băn khoăn thì bất chợt chị nhớ tới đôi hoa tai hai chỉ bằng vàng để dưới đáy hòm - món quà lớn nhất mà người mẹ đẻ đã cho "làm của riêng" trước khi chị về nhà chồng. Rồi chị tất tưởi đạp xe về nhà lấy số vàng đó mang ra hiệu bán để chi trả viện phí.

Hôm bà Mai từ viện trở về, bà con hàng xóm đến chơi chật nhà. Còn chị lặng lẽ ra sân giếng, rửa một nắm lá chè xanh và bảo đứa con gái đầu nấu nồi nước. Giặt xong mấy bộ quần áo cho mẹ chồng xong cũng là lúc chè xanh đã ngấm. Chị mang lên nhà, rót ra từng bát đưa cho mỗi người đến chơi với giọng niềm nở:

- Mời các bác, các cô, các anh, các chị uống bát chè nóng ạ!

Lúc ấy trên gương mặt nhăn nheo của bà Mai có những giọt nước từ hai khóe mắt từ từ nhỏ xuống. Ðó là những giọt nước mắt xúc động của người mẹ chồng trước tình cảm ân nghĩa và tấm lòng hiếu thảo của cô con dâu đã dành cho bà bao năm qua, và đến bây giờ bà càng cảm nhận sâu sắc.

Có thể bạn quan tâm