Trong số các định hướng, dư luận và chuyên gia đặc biệt quan tâm đến mô hình “làng trong phố, phố trong làng” với tinh thần hướng tới việc duy trì bản sắc truyền thống ngay giữa nhịp sống đô thị năng động.
Hà Nội không thuộc nhóm đô thị hình thành theo mô hình quy hoạch đồng nhất. Qua nhiều thế kỷ, các cộng đồng làng xã đã đan xen với không gian phố thị, tạo nên cấu trúc đa lớp độc đáo, hội tụ giá trị văn hóa, nghề truyền thống và thói quen sinh hoạt.
Chính nét đan xen này tạo nên chiều sâu bản sắc, đồng thời là tài sản quan trọng trong cạnh tranh điểm đến du lịch hiện nay. Những khu vực có cấu trúc làng xã xen kẽ đô thị, nếu được tổ chức hợp lý, có thể trở thành điểm nhấn văn hóa sống động, nơi du khách trải nghiệm đời sống thường nhật, thay vì chỉ dừng ở hoạt động tham quan danh thắng.
Tuy nhiên, giữ gìn cấu trúc xã hội và mối liên kết cộng đồng là thách thức không nhỏ. Không gian bản sắc chỉ thật sự có giá trị khi bảo đảm chất lượng sống cho người dân. Nếu sinh kế ổn định và được hưởng lợi trực tiếp từ các giá trị văn hóa… người dân sẽ chủ động bảo vệ, phát huy không gian. Ngược lại, khi lợi ích kinh tế không gắn với việc bảo tồn, quá trình đô thị hóa có thể làm suy giảm hoặc thay thế những giá trị vốn có.
Ở tầm nhìn dài hạn, mô hình “làng trong phố” đặt ra một số cảnh báo quan trọng. Kinh nghiệm quốc tế cho thấy, khi các khu di sản chỉ được chăm chút về mặt cảnh quan mà thiếu đời sống cộng đồng, cấu trúc xã hội sẽ bị biến dạng, chi phí sinh hoạt tăng, không gian sống của cư dân bị thu hẹp. Ngoài ra, phát triển tự phát hoặc thực dụng dưới danh nghĩa bảo tồn mà thiếu các tiêu chuẩn quản lý và hạ tầng có thể dẫn đến quá tải, tiềm ẩn rủi ro về an toàn, môi trường và khó cải tạo trong tương lai.
Các mô hình thành công đều có điểm chung là đặt con người vào trung tâm. Ở châu Âu, nhiều thành phố kiểm soát chặt chẽ việc chuyển đổi công năng trong khu di sản, tránh làm phai nhạt giá trị truyền thống. Ở Đông Á, các đô thị đầu tư hạ tầng đặc thù, thông minh, đáp ứng tiện nghi hiện đại mà vẫn giữ được cơ bản cảnh quan truyền thống, đồng thời xây dựng cơ chế để cộng đồng hưởng lợi trực tiếp từ di sản.
Những kinh nghiệm này nhấn mạnh bản sắc văn hóa chỉ bền vững khi cộng đồng là người chủ động gìn giữ và thụ hưởng giá trị. Một thách thức khác là tránh “đồng nhất hóa” khi áp dụng các giải pháp. Mỗi cộng đồng đều có đặc trưng riêng và đô thị bền vững là không gian các bản sắc khác nhau được dung nạp trong tổng thể hài hòa.
“Làng trong phố” cũng đặt ra tính linh hoạt về quy hoạch, chấp nhận quá trình điều chỉnh liên tục, cân bằng giữa bảo tồn và phát triển, giữa nhu cầu hiện đại và giá trị truyền thống. Nếu được cụ thể hóa bằng tầm nhìn dài hạn, cơ chế thực thi hiệu quả, “làng trong phố” hoàn toàn có thể đáp ứng kỳ vọng hình thành nhiều không gian sống đậm đà bản sắc, tạo động lực cho phát triển du lịch bền vững, nâng cao chất lượng sống cho nhân dân.