Tham gia tọa đàm, các đại biểu và chuyên gia tập trung thảo luận sâu các nhóm chính sách lớn được đề xuất đưa vào dự thảo Luật Hòa giải ở cơ sở (sửa đổi).
Trong đó có ý kiến cho rằng dự thảo Luật Hòa giải ở cơ sở (sửa đổi) cần giữ vững bản chất tự quản, tự nguyện của hoạt động hòa giải, không hành chính hóa đội ngũ và không máy móc áp dụng một mô hình chung cho mọi thôn, tổ dân phố.
Có ý kiến đặt vấn đề cần đặc biệt lưu ý ranh giới giữa hòa giải và xử lý vi phạm pháp luật; đối với các vụ việc có dấu hiệu bạo lực gia đình, xâm hại trẻ em hay nguy cơ gây mất an ninh trật tự, hòa giải viên phải biết “điểm dừng” để kịp thời chuyển thông tin đến cơ quan có thẩm quyền nhằm bảo vệ người yếu thế.
Đặc biệt, vấn đề ứng dụng công nghệ thông tin, thúc đẩy chuyển đổi số trong hoạt động hòa giải ở cơ sở được nhận định là xu hướng tất yếu nhưng phải đúng mức, đúng bản chất, không nên lạm dụng hình thức trực tuyến làm mất đi tính nhân văn, mềm dẻo của công tác hòa giải, đồng thời phải có giải pháp bảo vệ dữ liệu cá nhân, bí mật đời tư.
Một trong những nội dung nhận được nhiều sự quan tâm là nguồn kinh phí bảo đảm cho công tác hòa giải. Nhiều ý kiến đề xuất quy định cụ thể, thống nhất mức chi trả thù lao theo vụ việc, nhằm chấm dứt tình trạng chi trả không đồng đều, phụ thuộc vào ngân sách từng địa phương.
Bên cạnh đó cũng có ý kiến đề xuất có thể sử dụng một phần kinh phí xã hội hóa cho hoạt động hòa giải ở cơ sở, tuy nhiên cần được cân nhắc tránh làm giảm tính tự nguyện, khách quan của hoạt động và làm phát sinh chi phí không chính thức…