Sôi nổi thảo luận về bác sĩ công, bác sĩ tư

Mở đường cho bác sĩ công làm tư

Hầu hết các ĐBQH sáng nay đều tán thành đề xuất cho phép công chức, viên chức hành nghề khám, chữa bệnh tư nhân, nhằm khai thác chất xám, trình độ, tay nghề cao, kinh nghiệm và thời gian của cán bộ ngành y, khắc phục tình trạng thiếu nguồn nhân lực hiện nay ; đồng thời đáp ứng nhu cầu, nguyện vọng khám, chữa bệnh của một bộ phận không nhỏ người bệnh. Mặt khác, tạo điều kiện tăng thu nhập chính đáng cho cán bộ y tế, giúp họ yên tâm công tác, là động lực thúc đẩy họ luôn trau dồi đạo đức, nâng cao trình độ chuyên môn để tạo thương hiệu cho chính bản thân mình....

Theo ĐBQH Võ Thị Dễ (Long An), hiện số lượng cán bộ y tế trên đầu dân của nước ta còn thấp xa so với yêu cầu bảo đảm của y tế sát dân và gần dân. Quy định này sẽ góp phần giải quyết nhu cầu khám chữa bệnh của không ít người dân. Đồng tình quan điểm này, nhưng đại biểu Triệu Thị Bình (Yên Bái) cho rằng cần quy định rõ, công chức, viên chức hành nghề y chỉ tham gia khám bệnh, chữa bệnh tư ngoài giờ, không làm ảnh hưởng đến thời gian khám, chữa bệnh tại cơ sở y tế công. ĐBQH Nguyễn Thị Sáng (Tiền Giang) cũng yêu cầu quy định rõ một bác sĩ ở bệnh viện Nhà nước được phép đăng ký bao nhiêu chỗ hành nghề tư nhân, cũng như làm hợp đồng với bao nhiêu cơ sở y tế tư nhân.

ĐBQH Trần Thị Hằng (Nam Định) đồng tình với quy định cấm hoàn toàn việc công chức, viên chức y tế tham gia thành lập hoặc quản lý điều hành các cơ sở khám bệnh tư nhân, để hạn chế các tiêu cực nảy sinh như lôi kéo bệnh nhân từ các cơ sở công lập về khám, chữa bệnh tư nhân, “chân ngoài dài hơn chân trong, coi việc công là phụ còn việc tư là chính”, bà Hằng nói. Nhưng để quản lý vấn đề này, chúng ta phải cấp chứng chỉ hành nghề cho họ, nếu họ vi phạm có thể rút giấy phép. Việc cấp chứng chỉ hành nghề ngoài giờ sẽ bảo đảm được tính công bằng giữa họ với những cán bộ y tế làm việc trong các cơ sở y tế tư nhân, nâng cao trách nhiệm của họ đối với công việc chính.

ĐBQH Cao Thành Văn (Bạc Liêu) cho rằng chỉ nên cấm công chức, viên chức y tế, tham gia thành lập, tham gia quản lý bệnh viện tư nhân. Nhưng không nên cấm công chức, viên chức thành lập và quản lý các phòng mạch tư nhân, vì không phù hợp trong lộ trình xã hội hóa công tác chăm sóc, công tác khám, chữa bệnh. Theo đại biểu này, các phòng mạch ngoài giờ hiện đang góp phần giải quyết được tình trạng quá tải cho các bệnh viện, tham gia chữa trị các bệnh thông thường, các bệnh đang trong quá trình theo dõi tại nhà.

Hành nghề y phải có chứng chỉ

ĐBQH Bùi Thị Lệ Phi (TP Cần Thơ) đánh giá: “Dự thảo luật có điểm mới hơn so với Pháp lệnh trước đây là cấp chứng chỉ hành nghề cho tất cả cán bộ y tế công và tư”. Bà Lệ Phi cho rằng, điều này sẽ tạo thuận lợi cho cán bộ y tế khi có sự thừa nhận chứng chỉ lẫn nhau giữa các nước, nhất là các nước trong khối ASEAN. Nhưng vấn đề đại biểu này đặt ra là theo Dự thảo luật phân cấp thì tuyến Trung ương do Bộ Y tế cấp, tuyến tỉnh trở xuống do Sở Y tế cấp, nhưng nếu do Sở Y tế cấp thì chứng chỉ này sẽ không được các nước thừa nhận. Bà Lệ Phi đề nghị Ban soạn thảo lựa chọn phương án sao cho hợp lý hơn để tránh thiệt thòi cho những người có cùng học hàm, học vị nhưng chỉ có chứng chỉ hành nghề do Sở Y tế cấp.

ĐBQH Lê Minh Hồng (Hà Nam) tán thành quy định người hành nghề khám bệnh, chữa bệnh phải có chứng chỉ hành nghề, kể cả khu vực Nhà nước và khu vực tư nhân, nhằm tạo điều kiện cho công tác quản lý Nhà nước được tốt hơn và đồng thời đáp ứng yêu cầu của hội nhập về quốc tế. Tuy nhiên ông Lê Minh Hồng đề nghị, chứng chỉ hành nghề dù là do Giám đốc Sở Y tế cấp hay do Bộ trưởng Y tế cấp đều có giá trị như nhau trên phạm vi toàn quốc, không nên phân biệt đối xử, làm hạn chế quyền khám bệnh, chữa bệnh của người hành nghề.

ĐBQH Huỳnh Nghĩa (TP Đà Nẵng) đề nghị thống nhất giao cho Bộ trưởng Y tế thực hiện cấp chứng chỉ hành nghề, không phân biệt bác sĩ trong ngành y tế công lập hay tư nhân, quân đội hay công an vì đã làm bác sĩ thì phải hội đủ các tiêu chuẩn quy định. Đại biểu này gợi ý, Ban soạn thảo cần tham khảo quy trình cấp chứng chỉ hành nghề luật sư để quy định trình tự, thủ tục cấp chứng chỉ hành nghề khám, chữa bệnh sao cho đơn giản, nhanh gọn. Chứng chỉ cần cấp một lần và không xác định thời hạn. Trong quá trình hành nghề nếu vi phạm thì sẽ bị tạm đình chỉ, hoặc thu hồi chứng chỉ hành nghề, không nên quy định thời hạn 5 năm rồi sau đó phải xin gia hạn vì như vậy sẽ gây trở ngại, ách tắc không cần thiết.

ĐBQH Trần Văn Bản (Bình Định) lo ngại tại thời điểm này hệ thống y tế công của cả nước có trên 280 nghìn người đang hành nghề khám bệnh, chữa bệnh ở gần 1.000 bệnh viện công và hơn 10.800 trạm y tế xã, phường. Nếu phải tiến hành cấp giấy phép cho toàn bộ số này thì khối lượng công việc quá lớn, khó đảm đương nổi.

Từ đó, ĐBQH Trần Văn Bản đề nghị thành lập Hội đồng y khoa như nhiều nước trên thế giới đang làm như Thái Lan, Malaysia, Zambia ... Hội đồng có sự tham gia của đại diện một số bộ, ngành, cơ quan, tổ chức xã hội nghề nghiêp, lãnh đạo Bộ Y tế là Chủ tịch hội đồng. Hội đồng có nhiệm vụ cấp chứng chỉ hành nghề, thu đổi, cấp lại, kinh phí hoạt động, kể cả lương cho bộ máy của hội đồng từ nguồn thu phí, cấp phép hành nghề. Bộ Y tế thực hiện chức năng quản lý Nhà nước để thanh tra, kiểm tra xử lý những vi phạm. ĐBQH Trần Văn Bản nói: “Việc thành lập Hội đồng y khoa cũng là thực hiện cải cách hành chính”.

ĐBQH Triệu Thị Bình (Yên Bái) lại đề nghị, chỉ cấp chứng chỉ cho người hành nghề y tế tư nhân, vì nếu cấp chứng chỉ hành nghề cho cả y tế công và tư thì số lượng sẽ rất lớn khoảng 250 nghìn cán bộ y tế, trong điều kiện hiện nay của ngành y tế sẽ thực hiện rất khó khăn.

Y tế không phải chuyện thị trường

ĐBQH Trần Du Lịch (TP Hồ Chí Minh) cho rằng, vấn đề lớn nhất hiện nay không chỉ y tế mà cả giáo dục là vấn đề xã hội hóa thế nào và tổng kết xã hội hóa chưa, các mô hình, liệu chúng ta tổ chức ngành y tế mà lập các công ty cổ phần tối đa hóa lợi nhuận như thế này có đúng không? hay Nhà nước làm cách khác, làm cách nào? Và chúng ta hiểu thế nào là xã hội hóa. Ông Trần Du Lịch khẳng định: “Y tế và giáo dục là chuyện của Nhà nước, không phải chuyện của thị trường, nếu không chúng ta méo mó vấn đề này”.

Ông Trần Du Lịch cho rằng cần phải tổng kết 10 năm chủ trương xã hội hóa y tế, để quá trình thực thi như thế nào và mô hình nào tốt để đưa vào luật, không biến y tế, giáo dục như một loại kinh doanh thương mại hóa. Ông Trần Du Lịch cho rằng, chính cái này làm ảnh hưởng y đức, nhiều cơ sở đầu tư mua máy móc, thiết bị phục vụ việc chiếu, chụp,  do đó bệnh nhân nào đến khám bệnh cũng phải chụp để thu hồi vốn cho nhanh. Xã hội hóa như vậy không được. Do đó ông Trần Du Lịch đề nghị phải có tổng kết, đánh giá cái được, cái không được của xã hội hóa y tế. Luật này nhằm huy động vốn của xã hội nhưng không được biến y tế và kể cả giáo dục như một thứ thị trường để kinh doanh. Ông Trần Du Lịch cho rằng không nên vội vàng nâng Pháp lệnh khám, chữa bệnh thành luật.

ĐBQH Lê Minh Hồng (Hà Nam) cũng yêu cầu bổ sung thêm tiêu chuẩn về y đức đối với người hành nghề khám bệnh, thực  hienẹ lời Bác Hồ dạy,  “ thầy thuốc phải như mẹ hiền".

Có thể bạn quan tâm