Vì đâu nên nỗi?
Mùa hè vừa qua, Tottenham bước vào kỳ chuyển nhượng với tham vọng lớn. Hàng loạt bản hợp đồng đáng chú ý như Mohammed Kudus, Xavi Simons, Kevin Danso, Joao Palhinha, Mathys Tel và Morgan Gibbs-White cập bến sân Tottenham Hotspur Stadium với tổng giá trị chuyển nhượng xấp xỉ 200 triệu bảng.
Sau chức vô địch UEFA Europa League mùa trước, nhiều người tin rằng đó sẽ là bệ phóng để đại diện Bắc London vươn lên một tầm cao mới, ít nhất là cạnh tranh sòng phẳng cho một vị trí trong top 4. Thế nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược.
Tại Premier League, Tottenham đang đối mặt nguy cơ rơi vào cuộc chiến trụ hạng. Còn ở đấu trường UEFA Champions League, họ vừa trải qua một đêm đáng quên tại Metropolitano khi để thua Atlético Madrid với tỷ số 2-5. Đáng nói, hàng phòng ngự với sự góp mặt của 2 trung vệ đẳng cấp Micky van de Ven và Cristian Romero vẫn để thủng lưới tới bốn bàn chỉ trong 22 phút đầu tiên.
Thất bại ấy phơi bày rõ hàng loạt vấn đề của Tottenham mùa này, đặc biệt là những quyết định nhân sự gây tranh cãi từ huấn luyện viên Igor Tudor. Trong trận đấu tại Madrid, chiến lược gia người Croatia bất ngờ trao suất bắt chính cho thủ môn trẻ Antonin Kinsky, người mới có hai lần ra sân từ đầu mùa thay vì sử dụng Guglielmo Vicario.
Kết quả là chỉ sau 17 phút thi đấu, Kinsky mắc sai lầm nghiêm trọng và bị thay ra khi hiệp một còn chưa khép lại. Hình ảnh thủ thành 22 tuổi lặng lẽ rời sân, trong khi huấn luyện viên Tudor gần như không có động thái động viên, đã trở thành khoảnh khắc gây nhiều tranh cãi.
Với một vị trí đặc thù như thủ môn, nơi chỉ một sai lầm cũng đủ biến người hùng thành tội đồ, quyết định ấy của Tudor không chỉ ảnh hưởng đến trận đấu, mà còn có thể tác động tới tâm lý và sự nghiệp lâu dài của cầu thủ trẻ.
Có thể nói, trận thua tại Madrid đã tóm gọn mọi vấn đề của Tottenham mùa này, lựa chọn nhân sự thiếu hợp lý, phong độ sa sút của các trụ cột và sự bất ổn lan rộng từ trong phòng thay đồ ra tới sân cỏ.
Giữa tâm bão
Dẫu vậy, điều khiến người hâm mộ thất vọng hơn cả là hình ảnh một Tottenham thiếu sức sống và bản lĩnh trong giai đoạn khó khăn. Không chỉ khủng hoảng phong độ, đội bóng thành London còn rơi vào cơn bão chấn thương chưa từng có.
Theo thống kê, Tottenham đã ghi nhận gần 30 ca chấn thương kể từ đầu mùa, trở thành đội bóng chịu tổn thất lực lượng nặng nề nhất giải đấu. Trước khi Tudor tiếp quản, huấn luyện viên tiền nhiệm Thomas Frank cũng phải liên tục xoay sở để duy trì đội hình thi đấu trong suốt tám tháng cầm quân.
Nhạc trưởng James Maddison vắng mặt từ đầu mùa. Bên cạnh đó là hàng loạt ca chấn thương khác của Dejan Kulusevski, Lucas Bergvall, Destiny Udogie hay Joao Palhinha. Tình hình nghiêm trọng tới mức huấn luyện viên Tudor buộc phải kéo Palhinha xuống đá trung vệ, sát cánh cùng Radu Drăgușin, một phương án chắp vá khi đội bóng gần như cạn kiệt lựa chọn ở hàng thủ.
Trong bối cảnh ấy, không ít ý kiến cho rằng nếu Tottenham có được lực lượng mạnh nhất, đặc biệt là sự hiện diện của Maddison và Kulusevski cục diện mùa giải có thể đã khác.
Chấn thương và sự bất ổn đang kéo Tottenham trượt dài xuống nhóm cuối bảng. Tuy nhiên, cơ hội vẫn chưa hoàn toàn khép lại. “Gà trống” vẫn nắm trong tay quyền tự quyết để tránh kịch bản rơi xuống EFL Championship - con đường mà Leicester City từng trải qua sau mùa giải sa sút.
Với một đội bóng từng được xem là biểu tượng của tham vọng và lối chơi tấn công tại Premier League, câu hỏi lúc này không còn là Tottenham mạnh đến đâu, mà là liệu họ có thể kịp đứng dậy trước khi mọi thứ trở nên quá muộn.