Vào quãng năm 1939, chị đã cùng Ðoàn Cải lương Phước Cương ra biểu diễn tại sân khấu Nhà hát Lớn Hà Nội. Là người hâm mộ cải lương, tôi vô cùng xúc động và khâm phục chị, khi chị đóng vai Dương Quý Phi cùng với anh Năm Châu trong vai An Lộc Sơn.
Từ sau Hiệp định Giơ-ne-vơ, hai miền chia cắt. Nhiều đoàn cán bộ từ miền nam tập kết ở miền bắc, trong đó có Ðoàn Cải lương Nam Bộ và Ðoàn Kịch nói Nam Bộ. Lúc đó, tôi là người được giao trách nhiệm phụ trách việc giáo dục triết học và mỹ học cho các đoàn văn công
và giới nghệ sĩ biểu diễn của toàn miền bắc. Những bài giảng của tôi xuất phát từ những quan điểm cơ bản về nghệ thuật, tôi cố gắng trình bày hấp dẫn và dễ tiếp thu, có lẽ vì thế đã khiến tôi cùng với anh chị em nghệ sĩ tập kết từ miền nam trở thành những người bạn thân thiết. Hằng ngày trò chuyện các anh Ba Du, Tám Củi, Ngọc Bạch, Chi Lăng, Công Thành, Huỳnh Nga,... tôi được hiểu thêm về chị Phùng Há. Toàn thể anh chị em, mỗi lần nhắc đến chị Bảy Phùng Há, đều coi như một thần tượng, một tài năng hiếm có cả trong lời ca và điệu múa. Nghe những lời của bạn nói về chị, tôi thầm mong có ngày gặp lại chị.
Tháng 5-1975, tôi được điều động vào công tác tại Trung ương Cục miền nam để phụ trách tiểu ban Khoa học. Ngay sau mấy hôm, nghe tin tôi vào, anh Năm Châu đã đến thăm, tôi nhờ anh Năm Châu có dịp nào thuận tiện thì dẫn tôi đến thăm chị Phùng Há. Từ đó, suốt mấy năm công tác tại miền nam, và sau này ra miền bắc, tôi thường xuyên đi về và vẫn được gặp chị Bảy. Tôi rất vui mừng khi đến dự các buổi chị diễn với những vai thường gây ấn tượng sâu sắc với khán giả.
Ðặc biệt, khi nghệ sĩ Bạch Tuyết diễn tập vai chính trong vở Dương Vân Nga, một vở rất đặc sắc do một người bạn thân thiết của tôi là anh Chi Lăng đạo diễn, tôi được anh Chi Lăng mời tới để góp ý từ góc độ sử học, văn học, nghệ thuật học. Ðó là những ngày tôi luôn được gặp chị Bảy Phùng Há. Nghệ sĩ Bạch Tuyết đã rất thành công trong những buổi diễn tập, nhưng chị Bảy Phùng Há lại tận tình góp ý thêm trong từng chi tiết, từng cử chỉ, từng âm thanh, từng dáng điệu. Từ sau những ngày ấy, tôi ít có dịp vào miền nam như trước nữa nên cũng ít khi gặp lại chị.
Cách đây hai năm vào TP Hồ Chí Minh, tôi nhờ nghệ sĩ Bạch Tuyết thu xếp cho tôi đến thăm chị Bảy Phùng Há. Chị đã già hơn nhiều, nhưng vẫn hoạt bát và rất vui vẻ khi chúng tôi gặp nhau. Lần ấy, tôi có viết tặng chị một đôi câu đối:
Phụng múa rồng bay, cải lương thống soái
Non cao nước chảy, phổ thế tri âm
Hôm nay, tôi bàng hoàng nghe tin chị qua đời. Tôi vì tuổi cao lại không được khỏe, không thể vào đứng bên linh cữu của chị, để cùng hàng nghìn, hàng vạn người tri âm của chị tiễn đưa chị về nơi an nghỉ cuối cùng. Tôi chỉ ngồi đây suy nghĩ về một con người đã sống gần trọn một thế kỷ, trọn một cuộc đời, theo đuổi một niềm say mê, là dồn cả tâm huyết vào nghệ thuật cải lương, mong mỏi cho ngành này ngày một phát triển để làm phong phú thêm cho truyền thống nghệ thuật của dân tộc Việt Nam. Ðặc biệt chị đã làm đẹp thêm cuộc đời nghệ sĩ của mình bằng tấm lòng bao la, không chỉ gắn với những đàn em của chị trong sân khấu cải lương, mà còn trùm lên số phận của những con người bất hạnh trong nghèo khổ, trong bệnh tật, bởi không quản tuổi già, chị luôn luôn đi nơi này nơi khác để làm việc từ thiện.
Chính vì thế, chị mất đi đã để lại lòng tiếc thương không chỉ của đông đảo anh chị em ngành sân khấu, mà còn của đông đảo những người tri âm ở mọi tầng lớp và trên mọi miền của đất nước.