Gửi chị
Gửi về cho chị xà lách rét
Lá bàng thiếp cưới rụng mênh mông
Cà chua đỏ thắm tràn ngõ chợ
Hanh heo như lửa đốt nhau hồng.Gửi về cho chị Tây Hồ lạnh
Gió cố nhân lùa liễu ho khan
Khói hương Quán Thánh ngô lai nướng
Phố vắng rông dài hai đi hoang.Thiền Quang một miếng thu rớt lại
Ngầy ngậy thơm hoa sữa vắng chồng
Nhật Tân đôi chút xuân xuống sớm
Giọng bắc hồ nghi bay thinh không.Gửi về cho chị chốn này xưa
Lê Thánh Tông đường lay phay mưa
Bánh mỳ nóng giẫy hoa niên đói
Xuýt xoa nhau ngon đến bây giờ.Ðất dường hẹp lại đường ngắn lại
Nhớ nhau chả đủ nhớ ra hồn
Chỉ có xưa là xa ngái
Nơi này gửi chị chút xưa suông...2001
Ðà Nẵng
Như hiển nhiên toàn thân em là mắt
Như phố xây nên bởi những nụ cười
Sông Hàn chảy bình yên như chưa từng chịu bão
Ta buột mồm Ðà Nẵng của ta ơi!Và trăng ngày rằm như chưa từng khuyết
Phượng vĩ ngủ mơ như chưa từng thức
Ta bắt gặp ta ăn vụng trái tim mình
Khi ngắm trộm em về trên phố vắng thênh thênh.Mà thôi chào em biết làm sao được
Áo vàng ráng mây tím chiều biển biếc
Ðuôi mắt em dài đâu để cầm tay
Dắc bạn qua đèo khúc hát dễ mê say.Mà thôi chào em nhớ thì ở lại
Thương mến là trầm sự đời là ngải
Ải Vân đèo mây trắng chụm rồi tan
Ta như bèo em ạ lắm lang thang.1997
Mạn bắc
Thăm thẳm ngõ làng ngàn tuổi
Ði về em tất tả rau dưa
Câu hát lặn đâu ta chả gặp
Thổi xiên chéo áo gió sang mùaTa trót như cá rô rạch nước
Ngược Ðuống về bật bã cầu nghiêng
Gái góa sông Cầu lòng líu ríu
Lần chần mới đó đã ra giêng.Tuểnh toảng trống chèo sương đắp lối
Hội làng tấm cám bận không đi
Em tắm giếng đồi trong lắt lẻo
Hoang mang da thịt mãn xuân thìSóng sắp tiền giấy trời vàng vó
Chín suối xuôi về lục đầu giang
Ta hèn hóa ác làm em khổ
Yên Tử đùng đùng mây khói nhangLằng lặng xa ơi Thương giang...
Ðà Lạt
Ngấp nghé mãi giờ đây Ðà Lạt
Bướm thật nhiều nhưng hoa nhiều hơn
Ngả xuống cỏ nhớ rơm đến thế
Tam tứ vui lục thất bát buồn.Lên xuống phố ngoằn ngoèo như khói
Như khói dễ tan dễ lạc lối về
Em nói khẽ như vừa tập nói
Thông thì thào thấp thoảng đâu kia.Rồi ta theo em vào thung lũng
Hoa tình yêu đá cũng tình yêu
Ðồi vắng quá như một lời xui dại
May làm sao trời đổ vội mưa chiều.Ta lẫng cẫng theo em đi thác
Em dịu dàng thác dịu dàng hơn
Thế mới biết em là Ðà Lạt
Ðoan trang ca với nắng thông đàn.Rồi ta hát như ta nhàn hạ lắm
Chạy hái hoa đồi học mót thi nhân
Rồi ta khóc như ta tâm thần lắm
Ðà Lạt ơi tương ngộ một lầnRồi thì kệ gió đông cứ rót vào nắng hạ
Kệ hoa xuân nhỏng nhảnh cạnh cành thu
Chào em nhé cô đơn sau rặng quỳ vàng chóe
Ta xuôi đèo Ngoạn Mục lượn như ru...Ðón con
Lòng mệt mỏi sau một ngày công sở
Bố như từ sông Tô Lịch ngoi lên
Ngồi đợi trống trường trong sân nhỏ
Phượng trên đầu le lói chút bình yên.Rồi đứng dậy bố chào cô lễ phép
Cũng như con bố thích được cô khen
Nếu ai bảo cô mình không đẹp nhất
Cũng như con bố tức tưởi khóc liền.Con ríu rít chuyện bạn bè trong lớp
Chuyện buổi chiều học ké chỗ 4A
Bố rón rén chở con theo ngõ nhỏ
Sợ phố phường như địa võng thiên la.Rồi cứ thế ngày lại ngày như thế
Con lớn lên bố lớn xuống đó mà
Khi con với bạn bè ùa ra khỏi lớp
Bố có một bình minh mọc dậy giữa chiều tà.