Sinh năm 1954 tại Phú Thọ, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.
Hiện công tác tại Ðài PT-TH tỉnh Phú Thọ
Làng cười
MẸ đã nuôi tôi bằng những chuyện cười
Củ sắn Văn Lang xuyên ngang đường hai bốn...
Chuyện cười mà nói cứ như chơi
Mẹ tôi kể từ thời chưa biết chữ
Cái chưa đến, tất cả rồi sẽ cũ
Cái ta tin ấp ủ lại không thành
Làng tôi ở giữa lũy tre xanh
Ðã bịa chuyện để cười cho đỡ đói
Ðã bịa chuyện để cười mong qua khỏi
Những cơn mưa gây rối chẳng ai mời
Cái đã qua còn lại trong đời
Thành huyền thoại một vùng quê khuyếch khoác
Giữa muôn chuyện của muôn đời pha tạp
Chuyện làng tôi không lẫn được bao giờ
Kể thì cười có bán chẳng ai mua
Cha tôi bảo từ ngày xưa vẫn thế
Ai không tin tôi mách về hỏi mẹ
Chuyện làng tôi nghe đến bạc cả đầu
Chuyện làng tôi nghe đến khô nước mắt
Ngỡ không cười làng tôi không sống được
Cười cho tạnh những cơn mưa trọc đất
Cười cho mềm sỏi đá để trồng hoa
Cười cho ráo nỗi lo toan sũng nước
Cười cho đầy trống vắng những ngày qua
Tôi đã mang làng cười đi xa
Ðến với nước non bằng lời mơ mộng
Những câu chuyện nuôi cả thời ta sống
Khuyếch khoác cả làng cho quên đi buồn đau
Khuyếch khoác cả làng mà không ai lừa nhau...
Viết cho con gái
Cái gì bố cũng con trai
Lời con bạc tóc nay mai thân già
Thương con phận gái là hoa
Ðường đời mưa nắng thuận hòa có, không.
Rồi mai khăn gói theo chồng
Rủi may nước mắt cậy trông nhà người
Trăm năm họ bố đâu rồi
Thương con phận gái về chơi nhà mình.
Trời cho được đẹp, được xinh
Mẹ cho cái bóng, cái hình khỏi lo
Một sông, một bến, một đò
Một đời cha biết bao giờ hết thương!
Ở chùa thì được thơm hương
Ở ao nhỡ đục bố thường lo xa
Từ ngày mẹ đẻ con ra
Vui là của bố, buồn là của ai
Thương con nhiều lúc thở dài
Nhỏ nhờ cha mẹ, lớn ngoài tầm tay.
Mong chờ phúc đức đặn đầy
Gái trai cũng một lòng này chở che
Sợ mai rũ áo ra về
Mình con đứng trước hoe hoe cỏ vàng.
Mong sao vui nở, buồn tàn
Gió mưa đừng có phũ phàng con tôi.
Mong sao đời mỉm nụ cười
Trời xanh mây trắng, tình người bao dung.
Tháng ngày trong nỗi mông lung
Muốn con mau lớn, lại mong từ từ.
Nhớ bà
BÀ hay ngồi cửa nhìn ra
Những năm hạt thóc bạc qua tóc người
Những năm nửa mếu nửa cười
Cháu đi trọ học bà nuôi đàn gà.
Cả tuần cháu nhớ thương bà
Chiều ngồi bậc cửa nhìn ra chân trời
Nhà nghèo cháu được bà nuôi
Nước mắt chảy ngược đừng cười ngày xưa.
Ðồng quà tấm bánh để chua
Bà còn đâu nữa mà đưa dâng bà
Biết thương chiều đã tối nhòa
Chỉ còn bậc cửa bóng bà nhìn đâu!