Năm 2007

KHUẤT BÌNH NGUYÊN

Ðất nước rợp trời vạn cánh chim câu
Ðâu cũng thấy bạn bè tìm gõ cửa
Cả đất nước  đêm ngày không ngủ
Lo dựng xây và thắp lửa giữ hòa bình.
Khi Hội đồng Bảo an mở cửa đón Việt Nam

Bão mùa hè vẫn ầm ì ngoài bể
Ðã đi qua mùa đông tới cửa mùa xuân
Mà lũ lụt vẫn ngập tràn miền đất lửa
Cả nước lại nhường cơm sẻ bữa
Chắt chiu lo toan hạt giống cho mùa
Dịch bệnh thiên tai và giá cả
Như muốn cùng cản bước mùa xuân
Thị trường chứng khoán đã bảy năm mở cửa
Vẫn còn lo nóng lạnh buổi ban đầu
Nhưng người giàu không còn lo giả bộ
Làm người nghèo trên mảnh đất gian truân...

Trăng bao nhiêu tuổi trăng tròn
Nước bao nhiêu tuổi Nước còn đi xa
Trăng bao nhiêu tuổi Trăng già
Ðất bao nhiêu tuổi Ðất là Quê hương
Việt Nam đã mấy nghìn năm...
Trên những cánh đồng lúa vàng trĩu hạt
Khúc mùa xuân, hy vọng mùa hoa
Vai trần hát khúc dân ca
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt,
Vạn ngày ước mong.
Gạo mình đã bán Tây - Ðông
Gừng cay muối mặn ấm lòng gần xa
Nghèo mà nồng hậu thiết tha
Thuận chồng thuận vợ đồng xa lúa vàng
Ai đi xa đất xa làng
Tâm hồn rủ mát dưới hàng tre xanh...

Với mẹ

NGUYỄN HUY HOÀNG

Rồi con biết nói thế nào với mẹ
Khi bước chân dừng lại trước hiên nhà
Cửa không khép, chiều cuối đông buốt giá
Mẹ mỏi mòn bên bếp lửa trông ra.

Con trở về với trái tim thương tích
Không chiến công, không vó ngựa vinh quang
Tuổi trai trẻ đã vô tình đánh mất
Phía sau lưng, gió bụi những con đường.

Con mang nợ với đường làng, ngõ xóm
Nơi con chập chững bước ban đầu
Với ruộng lúa nồng nàn mùi đất ải
Với mảnh vườn ngan ngát nở hoa cau.

Con mang nợ với xóm làng cô bác
Những người thân chưa đủ bát cơm đầy
Với bè bạn gửi mình nơi trận mạc
Miền vĩnh hằng chỉ có khói hương bay.

Dù có muốn quay lưng hay chối bỏ
Mảnh lòng con sao dứt nổi với đời
Con đã thấm đến tận cùng đau đớn
Ðến không còn nước mắt để tuôn rơi.

Con mang tội muôn ngàn lần với mẹ
Khi mái tranh mưa vẫn dột tứ bề
Mỗi đêm ngủ canh ngọn đèn phấp phỏng
Che bên này lại sợ gió bên kia.

Con chẳng dám than thân cùng trách phận
Mặc thế gian vinh hiển với sang giàu
Chỉ xin được bình yên ngồi bên mẹ
Bên mảnh vườn xanh mướt những hàng cau...

Có thể bạn quan tâm