Sinh năm 1972 tại vùng núi nghèo khó, Quế Sơn, Quảng Nam, ngay từ nhỏ Lê Quốc Hùng đã có tham vọng làm giàu. "Có lẽ do từ nhỏ lam lũ nên tôi luôn có ước muốn như vậy, nhưng tôi cũng biết rằng, muốn thế thì phải học hành đàng hoàng".
Năm 1990 Hùng thi đỗ vào khoa Cơ khí, ĐH Bách khoa TP Hồ Chí Minh chuyên ngành chế tạo mẫu, thiết kế máy CNC (dùng để gia công khuôn mẫu). Thời gian này, Hùng đã đi làm thêm và tích lũy được ít vốn.
Những tưởng cuộc đời anh sẽ gắn bó với ngành này, nhưng đến năm 1993, khi đến Sở Khoa học, Công nghệ và Môi trường TP Hồ Chí Minh, được nghe về đề tài ứng dụng ozone vào môi trường diệt khuẩn, thì cuộc đời anh bắt đầu rẽ sang ngã khác.
Lúc ấy, Hùng nghĩ: Tại sao chỉ ứng dụng mà không chế ra ozone? Đặt câu hỏi này với các nhà chuyên môn, Hùng nhận được câu trả lời: Công nghệ này rất khó, bởi nó dính với công nghệ vật liệu. "Tính tôi thích mạo hiểm, chỗ nào khó thì tôi nhảy vô. Nghe người ta trả lời vậy, tôi bắt đầu tìm hiểu xem ozone là thế nào".
Hùng về người nhà chị họ xin lại 12 triệu đồng - một khoản tiền không nhỏ vào thời đó - do mình tích cóp để đầu tư vào nghiên cứu. Biết chuyện, người chị gàn: "Đừng có ozone, oziếc gì hết, mua đất thì mới có cơ hội làm giàu".
Lúc đó tiếng Anh của Hùng yếu, rất khó khăn cho anh trong việc nghiên cứu tài liệu nước ngoài. Năm 1993, Việt Nam lại chưa có internet, nên Hùng tìm đến các thư viện đọc tài liệu ozone, nhưng cách "viết rất cũ, dạng định lượng chứ không phải dạng định tính, nên rất khó ứng dụng". Đọc và tự học, cuối cùng thì anh cũng biết được đặc điểm lý tính, những nguyên lý phát sinh ra khí ozone... để bắt tay vào thực nghiệm.
| | Máy xử lý nước nuôi tôm. |
Sau gần hai năm dốc hết tiền, chiếc máy ozone đã định hình, nhưng "thử chiếc nào, chạy một chút là cháy ngay". Tìm hiểu nguyên nhân là do điện cực (tạo tia sét chuyển hóa oxy thành ozone) không bền. Anh nói: "Người ta nói đúng, muốn có các điện cực tốt thì phải có công nghiệp vật liệu cao". Có lúc nhẵn túi, Hùng không kiếm được miếng nhôm để làm điện cực (hiện giờ làm bằng bột). Tình cờ đến nhà người quen, thấy các giấy bọc thực phẩm làm bằng nhôm, Hùng xin về để làm. Cứ thế, đến năm 1995 thì chiếc máy ozone đầu tiên ra đời.
Chế tạo thành công, Hùng bán được chiếc máy ozone đầu tiên cho Công ty nước tinh khiết OKY với giá 3.000 USD, rất rẻ nếu so với máy nước ngoài là 10 - 15.000 USD/tổng 20.000 USD dây chuyền sản xuất.
"Đây là khích lệ lớn, - Hùng nói - nhưng tham vọng của tôi là vươn ra thị trường nước ngoài". Vì thế điều đầu tiên khi đã tốt nghiệp Hùng làm là tu nghiệp tiếng Anh để đọc, nghiên cứu và giao dịch với nước ngoài. Sau đó anh vào làm tại Công ty môi trường VietPAM (Australia).
Với cương vị là Trưởng phòng dự án của VietPAM, Hùng đưa ra ý tưởng hợp tác sản xuất máy ozone, phía Australia đồng ý ngay, nhưng giao kèo: Hùng đóng 20% vốn, được 50% cổ phần, nhưng thương hiệu và sản xuất thì do phía Australia nắm giữ.
Lúc ấy Hùng nghĩ, mình đã âm thầm bỏ tiền túi, công sức sao lại cứ đi theo vết xe đổ của người khác là phải có tài trợ mới làm. Nay có sản phẩm chính hiệu Việt Nam, thì can cớ gì không bước thêm một bước: tự kinh doanh.
Anh xin nghỉ việc, cùng người bạn ra lập công ty riêng, năm 2002 lần đầu tiên tại Việt Nam có doanh nghiệp sản xuất máy ozone: Công ty môi trường OBM.
Do không có kinh nghiệm marketing, nên sản phẩm làm ra không bán được. Công ty thua lỗ, người bạn xin rút vốn, Hùng lại phải bán đất để trả cho người bạn. Anh nói: "Có sản phẩm tốt mà không quảng cáo, thì cũng không ai biết đến mà mua. Còn tôi tính, nếu muốn quảng bá thương hiệu thành công thì ít nhất phải có 10 tỷ đồng trong tay".
May thay, một nhà báo biết chuyện, thấy chiếc máy xử lý nước rửa thực phẩm nhãn hiệu Corona tốt thật, nên đã đăng trong mục Giới thiệu sản phẩm . Từ đây sản phẩm bắt đầu bán được và có chỗ đứng trên thị trường.
So với các máy ozone cùng loại của nước ngoài trên thị trường có giá từ 80 - 150USD, thì chiếc Corona của OBM giá rẻ hơn từ 15 - 40%.
Rửa rau bằng nước đã xử lý ozone.
Hiện thì OBM đã có 102 khách hàng là các công ty nuôi trồng thủy sản. Công nghệ ozone đã giúp các công ty này không chỉ xử lý nước nuôi, nước thải, chế biến thủy sản sạch an toàn, giúp các doanh nghiệp có đủ tiêu chuẩn để xuất sản phẩm sang các thị trường khó tính. Chỉ riêng Công ty Anh Việt (Bình Thuận) nhờ có công nghệ này mỗi năm đã sản xuất 1 tỷ con tôm giống bảo đảm chất lượng. Rồi hàng chục bếp ăn, nhà trẻ dùng công nghệ OBM để xử lý vệ sinh bếp ăn,... Tiềm năng và giá trị kinh tế của ozone trong đời sống đến nay là điều không phải bàn.
Thành công với máy Corona, máy Air fresh thanh lọc diệt khuẩn không khí trong phòng, rồi tới đây là máy khử khói thuốc lá, mùi hôi trong xe hơi (mà Hùng đã nhận được đơn đặt hàng 1 nghìn chiếc), nhưng khi được hỏi đã mãn nguyện chưa, Hùng trả lời: "Chưa, bởi ozone còn có thể thay thế chorine hữu hiệu, rẻ hơn nhiều cho các nhà máy sản xuất nước... Công nghệ này nhiều ứng dụng lắm, hứa hẹn cho hàng triệu USD". Nói rồi, Hùng cười: "Nhưng tham vọng của tôi là "Từ Việt Nam đi ra thế giới". Khó nhưng tôi sẽ làm".