TS Lisa Stenmark giảng dạy nghiên cứu khoa học nhân văn và nghiên cứu so sánh tôn giáo tại Đại học San Jose State. Bà là tác giả của Religion, Science and Democracy: A Disputational Friendship, cuốn sách nói về quyền lực của khoa học và tôn giáo trong đời sống cộng đồng, bà cũng viết nhiều bài báo về mối quan hệ giữa tôn giáo và khoa học. Gần đây, công việc của bà tập trung vào cách thức lưu truyền của các tự sự văn hóa - có thể một cách cố ý hoặc không, các thực hành mang tính phá hủy của khoa học, công nghệ và tôn giáo xuyên văn hóa, đặc biệt trong bối cảnh Việt Nam, nơi bà thường xuyên tới làm việc từ năm 2000.
Tiến sĩ Stenmark tích cực hoạt động trong các tổ chức American Academy of Religion và Arendt Circle, và là một học giả Fulbright tại Việt Nam năm 2017. Bà nhận bằng thạc sĩ thần học tại Pacific Lutheran Theological Seminary/ the Graduate Theological Union, và bằng tiến sĩ về nghiên cứu tôn giáo tại Đại học Vanderbilt. Thời gian rảnh rỗi, bà chạy marathon, tập Akido và đọc nhiều tác phẩm khoa học viễn tưởng.
Hannah Arendt (1906 - 1975) là một triết gia người Mỹ gốc Đức, một trong những học giả có tầm ảnh hưởng bậc nhất trong bộ môn khoa học chính trị trong thế kỷ XX. Bà sinh ra trong một gia đình Do Thái Đức, bị buộc phải rời khỏi Đức vào năm 1933 và sống tại Pháp trong tám năm tiếp theo. Năm 1941, bà di cư đến Mỹ và tham gia giảng dạy ở nhiều trường đại học ở đây cho đến khi qua đời năm 1975. Triết học của Hannah Arendt rất phong phú, đa dạng. Tên bà đã được lấy để đặt cho một giải thưởng mang tầm quốc tế về lĩnh vực tư tưởng chính trị.
Cuộc tọa đàm xoay quanh ý tưởng của Hannah Arendt về việc thay thế cho nền văn hóa toàn cầu đang hình thành hiện nay.
Các công nghệ truyền thông và giao thông đã đưa thế giới xích lại gần nhau, đến mức mà, như Arendt đã viết : “Lần đầu tiên trong lịch sử, tất cả các dân tộc trên Trái đất đều chia sẻ hiện tại chung”. Hiện tại chung này có thể bao hàm một tương lai chung, vì chúng ta phải đối mặt với nhiều vấn đề không thể giải quyết bởi một cộng đồng, hoặc thậm chí một quốc gia mà phải được giải quyết bởi toàn thể nhân loại. Thật không may, khi chúng ta cùng chia sẻ một hiện tại và một tương lai nhưng không chia sẻ quá khứ, đồng nghĩa với việc không có lịch sử chung hoặc khuôn khổ chung để hiểu và giải quyết những vấn đề này. Một trong những giải pháp cho vấn đề trên là tạo ra một “nền văn hóa toàn cầu”, cùng với nền kinh tế toàn cầu và quản trị toàn cầu, nhưng điều này sẽ không giúp chúng ta giải quyết các vấn đề của mình, bởi vì một nền “văn hóa toàn cầu” sẽ tước đi viễn cảnh đa dạng, cần thiết để giải quyết một cách sáng tạo các cuộc khủng hoảng hiện tại.
Hannah Arendt đề xuất một ý tưởng thay thế cho ý tưởng về văn hóa toàn cầu này, bà cho rằng thế giới hiện đại mang đến cho chúng ta những kinh nghiệm và thách thức mà lối suy nghĩ truyền thống không thể mô tả, và vì thế , không thể hướng dẫn chúng ta quyết định cách ứng phó với vấn đề.
Theo Arendt, giải pháp cho vấn đề này là phải chấp nhận một quan điểm đứng ngoài mọi truyền thống đặc thù; kinh nghiệm về việc đứng ngoài mọi nền văn hóa hay truyền thống đặc thù thường gây cảm giác mất phương hướng, nhưng đó cũng là một giải pháp có thể mở ra cho chúng ta những viễn cảnh có tính sáng tạo, cho phép chúng ta cùng lúc nhìn thế giới từ nhiều góc độ khác nhau - một kỹ thuật mà Hannah Arendt đã khám phá thông qua “khái niệm kể chuyện”. Do đó, Arendt đề xuất một cách thức để đối mặt với những thách thức của toàn cầu hóa và khả thể của một hình thái một công dân toàn cầu, không đòi hỏi một nền văn hóa toàn cầu, mà đòi hỏi sự hợp tác chặt chẽ trong và giữa các nền văn hóa đặc thù.
Học giả Việt Nam - và người Việt Nam nói chung- có thể đóng góp cho sự hiểu biết của chúng ta về toàn cầu hóa và cách chúng ta có thể đối phó với những thách thức của nó bằng việc đưa ra một viễn tượng đặc thù, dựa trên lịch sử và truyền thống độc đáo của Việt Nam. Một khía cạnh quan trọng của nền lịch sử độc đáo này, đó là người Việt Nam có truyền thống lâu đời trong việc suy nghĩ ở giữa các nền văn hóa. Đây là một giải pháp thay thế cho các phương pháp tiếp cận của trí thức phương Tây và là một phương pháp tương thích với phương pháp của Arendt.