ND - "Ðó là vào dịp cuối năm 1950, sau chiến dịch Biên giới. Tôi được trên phân công lái xe đưa Bác đi công tác. Một tối trên đường từ Ngân Sơn đi Cao Bằng, qua đèn chiếu, tôi thấy một hòn đá giữa đường. Vốn là lái xe to, quen tay, tôi đưa xe vào giữa hòn đá, nghĩ bụng sẽ lọt thôi. Nào ngờ hòn đá tai ác bật lên chạm két nước. Nhảy xuống xe, tôi phát hiện ra là két bị thủng rồi. Nguy quá. Tôi cuống lên.
Bác đến bên chiếu đèn pin cho tôi, rồi nói:
- Cứ bình tĩnh mà chữa. Chữa cho cẩn thận.
Bác không hỏi vì sao xe hỏng, cũng không góp ý phê bình gì.
Vì trên xe có đồng chí Chủ, thợ máy đi theo nên chẳng mấy chốc lỗ thủng két nước đã hàn xong. Chúng tôi lại đưa Bác lên đường đi tiếp, đến địa điểm an toàn.
Nghỉ ngơi xong, Bác hỏi tôi:
- Xe làm sao thế?
- Thưa Bác, cháu quen lái xe tải, nên thấy hòn đá tưởng có thể vượt qua được, không ngờ nó lại kẹt vào két nên bị thủng...
Bấy giờ Bác mới nói:
- Ðáng lẽ ra chú nên cho xe dừng. Ta lăn hòn đá xuống vực rồi tiếp tục đi. Có lâu cũng chỉ dăm ba phút không phải dừng lại đến gần nửa tiếng mà lại giúp các xe đi sau khỏi gặp nạn. Chú đã "bỏ một mâm mà chỉ lấy một đĩa".
Tôi nhận lỗi và xin hứa với Bác rút kinh nghiệm, sửa chữa cách nghĩ, cách làm...
NGUYỄN HIẾU ÐỨC
.......................................
(*) Trích tác phẩm Ðiều Bác Hồ yêu nhất và ghét nhất (Nxb Công an Nhân dân, Hà Nội, 2005, Tr 90-91).
Học những việc thiết thực (*)
Bất kỳ người lãnh đạo nào, nếu không học tập nổi những việc thiết thực, những người thiết thực và những bộ phận thiết thực của cấp dưới, để rút kinh nghiệm, thì nhất định không biết chỉ đạo chung cho tất cả các bộ phận. ................................. (*) Hồ Chí Minh toàn tập (T5, Nxb CTQG, Hà Nội, 1995, trang 289). |