Theo cáo trạng, Viện KSND tỉnh Bình Dương quyết định truy tố Lê Bảo Quốc về các tội: Lừa đảo chiếm đoạt tài sản; lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản; trốn khỏi nơi giam giữ; đưa hối lộ; làm giả tài liệu cơ quan, tổ chức; vu khống.
Trước đó, Viện KSND tỉnh Bình Dương còn có công văn đề nghị truy tố Lê Bảo Quốc một tội danh khác, trong một vụ án khác, vì Lê Bảo Quốc trong thời gian bị tạm giữ tại trại giam đã vi phạm kỷ luật một cách nguy hiểm; làm đơn tố cáo sai sự thật gửi đến Thanh tra Bộ Công an, tố cáo một số cán bộ nhà tạm giữ Công an thị xã Thủ Dầu Một có hành vi nhục hình đối với các phạm nhân.
Do quen biết Ngô Mạnh Cường là thư ký TAND Tối cao tại TP Hồ Chí Minh, khi Lê Bảo Quốc tham gia bào chữa trong vụ án Trương Văn Cam, ngày 1-6-2005, Lê Bảo Quốc đã điện thoại cho Cường hỏi về vụ án dân sự tranh chấp hợp đồng chuyển quyền sử dụng đất giữa bà Trần Thị Ngọc với bà Ngô Thị Đăng Nam.
Ngô Mạnh Cường cho Lê Bảo Quốc biết vụ án đã có công văn yêu cầu hoãn thi hành án của TAND Tối cao, Lê Bảo Quốc đã xin Cường bản photocopy Công văn hoãn thi hành án số 15, ngày 18-5-2005 của TAND Tối cao, nội dung Công văn số 15, đề nghị: Cơ quan thi hành án tỉnh Bình Dương tạm hoãn thi hành Bản án số 81/DSPT của Tòa phúc thẩm, TAND Tối cao tại TP Hồ Chí Minh xét xử vụ án dân sự tranh chấp hợp đồng chuyển quyền sử dụng đất giữa bà Trần Thị Ngọc với bà Ngô Thị Đăng Nam.
Nhận được Công văn 15, Lê Bảo Quốc hỏi xin số điện thoại của luật sư Phạm Hữu Tình, Đoàn Luật sư tỉnh Bình Dương là người bảo vệ quyền lợi của bà Trần Thị Ngọc. Qua nhiều lần trao đổi qua điện thoại, Lê Bảo Quốc liền bịa đặt với Luật sư Phạm Hữu Tình là do bà Ngô Thị Đăng Nam nhờ Lê Bảo Quốc đứng ra bảo vệ quyền lợi với giá 2 tỷ đồng; do vụ việc “có bàn tay của Lê Bảo Quốc xen vào", nên TAND Tối cao mới có công văn hoãn thi hành án. Và Quốc gợi ý nếu bà Trần Thị Ngọc đồng ý trả giá cao hơn, Lê Bảo Quốc sẽ “chạy ra Hà Nội" để việc thi hành án thực hiện ngay...
Luật sư Tình từ chối vì đã tham gia bảo vệ quyền lợi cho bà Ngọc ở hai cấp sơ thẩm và phúc thẩm. Luật sư Tình sau đó giới thiệu Nguyễn Thanh Vân là người đại diện cho bà Trần Thị Ngọc và cho Lê Bảo Quốc số điện thoại của ông Vân.
Trao đổi qua điện thoại, Lê Bảo Quốc mời ông Vân đến nhà của Lê Bảo Quốc tại số 156 đường Lý Thường Kiệt, phường 8, quận Tân Bình, TP Hồ Chí Minh để gặp gỡ. Ngày 2-6-2005, ông Vân đến gặp Lê Bảo Quốc tại nhà riêng. Lê Bảo Quốc cho biết đã nhận của bà Ngô Thị Đăng Nam số tiền là 2 tỷ đồng để lo chạy hoãn thi hành án và Giám đốc thẩm hủy Bản án số 81/DSPT của TAND Tối cao tại TP Hồ Chí Minh. Nếu ông Vân muốn giúp không xử lại Giám đốc thẩm, không hủy Bản án số 81/DSPT và bản án trên được thi hành ngay thì phải đưa cho Lê Bảo Quốc 3 tỷ đồng.
Biết được sự việc, bà Trần Thị Ngọc nhờ ông Vân gặp Lê Bảo Quốc để tìm hiểu thêm. Lần gặp tiếp theo tại quán cà-phê 36 đường Ngô Thì Nhiệm, Lê Bảo Quốc tiếp tục khoe khoang là đã từng tham gia nhiều vụ án dân sự lớn đều thắng kiện; quen biết nhiều, nếu chi tiền sòng phẳng thì hồ sơ sẽ được cấp có thẩm quyền giải quyết ngay... nội dung các cuộc trao đổi đều được ông Vân bí mật ghi âm. Và, do nghi ngờ việc làm của Lê Bảo Quốc, bà Trần Thị Ngọc đã làm đơn tố cáo gửi Tỉnh ủy và Công an tỉnh Bình Dương...
Căn cứ tài liệu chứng cứ thu thập được, quá trình điều tra Lê Bảo Quốc thừa nhận: việc bịa chuyện bà Ngô Thị Đăng Nam đã chịu chi cho Lê Bảo Quốc 2 tỷ đồng để lật ngược lại bản án là để tạo niềm tin cho ông Vân, để bà Ngọc chịu chi 3 tỷ đồng.
Theo Lê Bảo Quốc khai nhận là: Sau khi nhận tiền của bà Ngọc, Lê Bảo Quốc chỉ hướng dẫn ông Vân, bà Ngọc làm đơn gửi đến các cơ quan chức năng để kêu oan chứ Lê Bảo Quốc không thực hiện công việc nào khác.
Theo cáo trạng của Viện KSND tỉnh Bình Dương, căn cứ Điều 42 BLHS buộc Lê Bảo Quốc trả lại cho các cá nhân tổ chức bị hại trên 2,1 tỷ đồng và 33.000 USD.