Người lao động không có lỗi
Anh Dương Văn Lường ở xã Cao Tân, huyện Pác Nặm bức xúc: “Chúng tôi được Công ty Thăng Long đưa đi xuất khẩu lao động ở Ả-rập Xê-út từ tháng 9-2013, bảy tháng đầu tiên chúng tôi có việc làm ổn định, mọi người làm việc rất chăm chỉ, lương được trả theo đúng hợp đồng. Nhưng sau đó, chúng tôi phải làm việc nhiều giờ hơn mà lương lại giảm. Tiếp đến, chúng tôi không có việc làm nữa, vì Công ty Bader, nơi chúng tôi làm việc (đối tác của Công ty Thăng Long) bị phá sản”.
Anh Lường cũng cho biết thêm: “Sau khi Công ty Bader phá sản, tất cả các lao động từ huyện Pác Nặm sang không có việc làm, không thu nhập, đời sống rất khó khăn, để có tiền mua gạo, mì tôm sống qua ngày, chúng tôi phải đi làm rất nhiều việc, nhặt rác, nhặt phế liệu bán...”.
Sau nhiều tháng vất vưởng ở xứ người, cuối năm 2014 Công ty Thăng Long mới đưa 41 lao động mất việc làm ở Ả-rập Xê-út về nước, sau khi có kiến nghị rất nhiều lần của gia đình các lao động ở huyện Pác Nặm, sự can thiệp của chính quyền địa phương.
Hợp đồng giữa Công ty Thăng Long và người lao động, Điều 6, điểm 6.2 nêu rõ: “Trường hợp người lao động bị chấm dứt hợp đồng và về nước trước thời hạn mà không phải lỗi của người lao động gây ra, bên đưa đi có trách nhiệm trả các khoản tiền theo quy định và bồi thường cho người lao động theo quy định của pháp luật”.
Trong văn bản của Công ty Thăng Long gửi UBND huyện Pác Nặm khẳng định: Người lao động không có lỗi trong việc phá vỡ hợp đồng.
Cần đền bù thỏa đáng cho người lao động
Để đi xuất khẩu lao động ở Ả-rập Xê-út, 41 lao động ở huyện Pác Nặm, mỗi người phải vay Ngân hàng Chính sách xã hội 35 triệu đồng, vay thêm anh em họ hàng cả chục triệu đồng nữa cho chuyến đi với hy vọng xóa đói giảm nghèo cho gia đình.
Bị phá vỡ hợp đồng, Công ty Thăng Long đưa ra phương án đền bù cho mỗi người lao động 25,5 triệu đồng. Gần đây, khi ký thanh lý hợp đồng, Công ty Thăng Long chi trả mỗi người 15,4 triệu đồng, còn mười triệu đồng nữa thì người lao động được giải thích là Công ty “khấu trừ” vào tiền vé máy bay. Vì thế, ai cũng bức xúc, bất bình với cách giải quyết của Công ty Thăng Long nên không ai ký thanh lý hợp đồng.
Người lao động đều cho rằng, lỗi phá hợp đồng không phải do mình gây ra, đã không giúp được gia đình xóa đói giảm nghèo thì giờ đây số tiền đền bù không đủ trả ngân hàng là điều không thể chấp nhận được.
Người lao động đã gửi đơn, thư, phản ánh nhiều lần lên các cấp, ngành chức năng ở địa phương đề nghị can thiệp. Nhưng trên thực tế, người lao động vẫn đang ở thế yếu, không cách nào buộc Công ty Thăng Long phải đền bù thỏa đáng. Thiết nghĩ, các cấp, ngành có trách nhiệm ở tỉnh Bắc Cạn không thể bỏ mặc người lao động trong lúc khó khăn, cần vào cuộc xem xét cụ thể vấn đề này để bảo vệ quyền lợi chính đáng của người lao động nghèo.