Hơn 40 học sinh Thanh Hóa bị đâm vật nhọn có nguy cơ gây nhiễm HIV:

Không cần thiết phải dùng thuốc dự phòng điều trị kháng virus

NDĐT- Trước thông tin hơn 40 học sinh Thanh Hoá bị đâm vật nhọn có nguy cơ gây nhiễm HIV, Ths.Bs. Hoàng Đình Cảnh – Phó Cục trưởng Cục Phòng, chống HIV/AIDS (Bộ Y tế) khẳng định, không học sinh nào có nguy cơ phơi nhiễm HIV/AIDS và không cần thiết phải dùng thuốc dự phòng điều trị kháng virus.

Trường Trung học cơ sở Xuân Thiên, Thọ Xuân, Thanh Hóa - nơi xảy ra vụ việc.
Trường Trung học cơ sở Xuân Thiên, Thọ Xuân, Thanh Hóa - nơi xảy ra vụ việc.

Theo ông Hoàng Đình Cảnh, ngay sau khi sự việc xảy ra, ngành y tế tỉnh Thanh Hóa đã kịp thời khám và tư vấn, xử lý đối với phơi nhiễm HIV theo đúng hướng dẫn của Bộ Y tế trong việc xử lý phơi nhiễm với HIV và qua tư vấn, đánh giá nguy cơ cho thấy không em học sinh nào cần phải dùng thuốc dự phòng điều trị kháng virus.

Chính quyền và các ban ngành địa phương đã phối hợp, xử lý phù hợp để ổn định tâm lý của học sinh, phụ huynh và hiện nay nhà trường đang tăng cường quản lý học sinh trong trường học để phòng những tình huống đáng tiếc xảy ra.

Đối với những phụ huynh còn lo lắng, phân vân về nguy cơ lây nhiễm, cơ quan chuyên môn phòng, chống HIV/AIDS của tỉnh đã tư vấn để ổn định tâm lý và tiếp tục phối hợp với chính quyền huyện triển khai các hoạt động để đảm bảo không xảy ra việc kỳ thị phân biệt đối xử với HIV/AIDS

Lý giải về điều này, ông Hoàng Đình Cảnh cho rằng, khả năng lây nhiễm HIV từ người này sang người khác phụ thuộc vào nhiều yếu tố của phơi nhiễm. Nguy cơ lây nhiễm HIV cao khi: máu của người nhiễm HIV có nồng độ virus cao, tiếp xúc với số lượng máu nhiều, bị đâm sâu trong cơ, thời gian từ khi vật sắc nhọn đâm vào người nhiễm HIV sang người khác ngắn vì HIV rất dễ bị tiêu diệt khi ra khỏi cơ thể người.

Kết quả một số nghiên cứu đã chỉ ra rằng, xác suất lây nhiễm HIV khi bị đâm kim tiêm của người nhiễm HIV là 0,3%. Tức là, 1000 người bị phơi nhiễm theo cách đó thì có khoảng ba người bị lây nhiễm HIV. Trong khi đó kim tiêm có độ rỗng và lượng máu chứa trong kim tiêm sẽ nhiều hơn trên vật sắc nhọn không có nòng, thì xác suất này có thể còn thấp hơn rất nhiều.

“Riêng trường hợp ở Thanh Hóa, các em châm chọc nhau một cách ngẫu nhiên nên không phải 43 em đó đều bị phơi nhiễm với HIV từ em học sinh bị nhiễm HIV, thực tế em học sinh bị nhiễm HIV cũng chỉ bị châm chọc có hai lần và qua quần bò nên khó dính máu nếu có bị tổn thương. Như vậy, trong trường hợp trên, cơ quan chuyên môn về HIV/AIDS đã đánh giá nguy cơ dựa trên vật dụng đâm, chọc, các vết thương của cháu học sinh bị nhiễm, tình trạng điều trị ARV của cháu học sinh nhiễm HIV và đặc biệt là các vết đâm chọc của từng học sinh khác cũng như yếu tố nguy cơ khác và khẳng định không có nguy cơ nên không có trường hợp nào phải dùng thuốc kháng virut để dự phòng phơi nhiễm”, ông Cảnh phân tích.

Sau sự việc trên, các bậc cha mẹ cần chủ động trang bị cho mình các kiến thức phòng, chống HIV/AIDS để tự bảo vệ cho chính mình, con cái và người thân và khi có bất kỳ sự việc gì xảy ra cũng đủ kiến thức để phân tích, không hoảng loạn hay lo lắng quá mức cần thiết. Nhà trường cần tuyên truyền giáo dục các em các kiến thức về HIV cũng như kỹ năng sống khác, giám sát các hoạt động vui chơi của các em đề phòng có thể xảy ra những tình huống tương tự.

Trước nhiều ý kiến cho rằng, tại các trường học nên tách học sinh bị nhiễm HIV với các học sinh khác, ông Hoàng Đình Cảnh khẳng định, vấn đề bảo đảm cho trẻ em nhiễm HIV được đến trường là trách nhiệm của toàn xã hội. HIV không lây qua các tiếp xúc thông thường như ăn uống chung, học chung, sống chung, làm việc chung, muối đốt… nên không cần thiết phải tách biệt hay cấm đoán. Đến nay chưa có bất cứ báo cáo nào trên thế giới là trẻ em bị lây nhiễm HIV do học chung, sống chung. Hiện nay, chủ trương của nước ta là khuyến khích việc đưa trẻ nhiễm HIV đến trường, bảo đảm quyền lợi chính đáng của các em. Tại Khoản 2, Điều 15 của Luật Phòng, chống HIV/AIDS cũng quy định tách biệt người nhiễm HIV là vi phạm pháp luật.

Theo các chuyên gia y tế, khi xảy ra trường hợp bị đâm chọc bởi vật nghi có HIV, cần phải xử lý ngay khi bị đâm. Trong trường hợp bị đâm gây tổn thương da chảy máu thì phải xối ngay vết thương dưới vòi nước, để vết thương tự chảy máu trong một thời gian ngắn, không nặn bóp vết thương, rồi rửa kỹ bằng xà phòng và nước sạch. Sau đó đưa trẻ đến các cơ sở y tế để các y, bác sĩ đánh giá nguy cơ, tư vấn và xử trí kịp thời.

Nếu xác định có nguy cơ, trẻ sẽ được điều trị dự phòng bằng thuốc ARV trong vòng bốn tuần. Việc điều trị dự phòng bằng thuốc ARV cần tiến hành sớm ngay sau khi bị tổn thương đâm gây chảy máu trong vòng 4 đến 6 giờ và không quá 72 giờ. Sau 72 giờ việc điều trị là không có tác dụng dự phòng. Như vậy, chỉ điều trị dự phòng nhiễm HIV bằng thuốc ARV khi xác định có nguy cơ và phải dùng thuốc đúng phác đồ và trước 72 giờ.

Có thể bạn quan tâm