Tuy đây chỉ là một cây cầu treo bán kiên cố do người dân tự làm bắc qua sông Krông Năng để phục vụ đời sống dân sinh trong vùng, thế nhưng, với người dân nơi đây thì cây cầu này lại mang nhiều ý nghĩa sâu xa hơn..., vì thế, bà con đặt tên là cây cầu đoàn kết.
Mong mỏi một cây cầu...
Thôn Xuân Ðạt có 70 hộ dân, trong đó hơn 30% số hộ có đất canh tác bên kia sông Krông Năng, thuộc địa bàn thôn Xuân Hà 1, xã Ea Dăh. Thôn Xuân Hà 1, xã Ea Dăh cũng có hàng chục hộ sống ven sông, những nhu yếu phẩm phục vụ sinh hoạt hằng ngày của người dân chủ yếu là ở địa bàn xã Phú Xuân, trong khi đó, đường đi duy nhất sang Phú Xuân là... lội sông. Bởi vậy nên hàng hóa, nông sản của bà con làm ra khó có thể vận chuyển qua sông được, đành phải chịu thiệt thòi bán giá rẻ cho tư thương. Mất giá là chuyện nhỏ, nỗi vất vả, nhọc nhằn lớn hơn của bà con trong vùng chính là câu chuyện đi tìm cái chữ của con em họ.
Xã Ea Dăh cũng có trường học, nhưng khoảng cách từ thôn Xuân Hà 1 đến trường lại phải mất hàng chục cây số. Trong khi đó, từ Xuân Hà 1, chỉ cần vượt sông Krông Năng là đến ngay trường học ở xã Phú Xuân. Bà con nơi đây đều là dân lao động, thời gian chủ yếu là dành vào việc làm rẫy, nương, không có thời gian đưa đón con, nên giải pháp tối ưu để con biết chữ là chọn trường gần. Bởi vậy, mỗi ngày hàng chục em nhỏ phải lội sông từ Xuân Hà 1 sang xã Phú Xuân tìm con chữ với bao mối hiểm nguy luôn rình rập. Ðã có không ít con em của người dân nơi đây đành phải bỏ dở chuyện học hành do giao thông trắc trở. Còn có những người quyết tâm cho con cái học hành thì lại luôn trĩu nặng những âu lo... Anh Trần Văn Trung, một người dân trong vùng cho biết: Con gái đầu của anh năm nay học hết lớp 5 thì anh cũng đã 5 năm, ngày hai lượt qua sông để đưa, đón con đi học. Có những đợt mưa lớn, nước sông chảy xiết, anh đã phải cho con cởi hết đồ gói vào bịch ni-lon, vừa bơi vừa dìu con qua sông. "Nhiều khi thấy nguy hiểm quá, muốn con nghỉ học cho yên tâm, nhưng vì con bé ham học quá nên phải chiều cháu. Cho con đi học mà cứ nơm nớp lo..." - anh Trung tâm sự.
Ðoàn kết là sức mạnh
Niềm mong mỏi của bà con về một cây cầu cũng đã được chính quyền địa phương ghi nhận. Thế nhưng, lấy đâu ra kinh phí khi nguồn ngân sách của huyện, của tỉnh vẫn còn thiếu? Trưởng thôn Xuân Ðạt Nguyễn Ngọc Sơn chia sẻ: Nguyện vọng của bà con là chính đáng, nhưng rồi mọi người cũng phải hiểu và chia sẻ với khó khăn chung của địa phương. Bởi thực tế có rất nhiều nơi đời sống người dân còn khó khăn hơn gấp bội, rất cần đến sự hỗ trợ kịp thời của Nhà nước... Quan điểm này của Trưởng thôn Xuân Ðạt đã "đả thông" được tư tưởng của bà con nông dân trong những buổi họp thôn. Và rồi, trong một cuộc họp dân đầu năm 2012, ông Sơn vô tình nghe được mọi người xì xầm bàn tán: "Nhà nước chưa làm được cầu thì dân ta tự làm!". Ông liền hỏi: "Ai xung phong bỏ tiền ra làm cầu?". Thật bất ngờ, cả hội trường rần rần giơ tay xung phong. Sau cuộc họp đó, ông Sơn hội ý với chi bộ thôn rồi kêu gọi nhân dân góp tiền làm cầu...
Việc huy động đóng góp của dân đã được ban tự quản thôn, chi bộ thống nhất, công khai trên tinh thần tự nguyện theo điều kiện kinh tế gia đình. Ai có đất ở bên kia sông thì đóng góp nhiều hơn, những người không có nhu cầu qua sông thì đóng ít, hoặc không cần phải đóng góp... Và chỉ trong một thời gian ngắn, cả thôn đã huy động được gần 100 triệu đồng để chuẩn bị cho việc khởi công xây cầu. Khi được hỏi về việc góp tiền làm cầu, bà Kiều Thị Thường không chút đắn đó, hồ hởi khoe: "Mặc dù gia đình tôi không nằm trong diện góp tiền, nhưng khi nghe tin dân mình tự đóng tiền làm cầu, tôi liền bàn với gia đình xung phong ủng hộ ngay 4 triệu đồng. Dẫu số tiền này chẳng thấm tháp vào đâu nhưng đó là tấm lòng, là trách nhiệm với cộng đồng, và đó cũng là một cách để xây dựng quê hương đất nước...". Ông Sơn kể: Khi có tiền rồi, ban tự quản thôn cắt cử ông Bùi Ðình Công, cũng là người trong thôn, đảm nhận trách nhiệm thiết kế và chịu trách nhiệm chính về kỹ thuật. Bởi ông Công nguyên là công nhân xây dựng Công ty Xây dựng Thủy lợi 1 Bình Trị Thiên nên cũng có chút "nghề", như vậy sẽ đỡ tốn tiền thuê kiến trúc sư. Bắt tay vào việc, ông Công đã phải tự bỏ tiền túi đi tham quan, khảo sát mô hình khắp nơi, sau đó về bàn bạc với chúng tôi và thống nhất với thiết kế làm cầu treo bán kiên cố.
Theo báo cáo hoàn công của Trưởng thôn Nguyễn Ngọc Sơn, công trình này đã hoàn thành đúng tiến độ trong khoảng thời gian hơn hai tháng. Cây cầu có tổng chiều dài 70 m, rộng 1,6 m với tổng kinh phí xây dựng gần 100 triệu đồng và 300 ngày công lao động, hoàn toàn do người dân đóng góp. Cây cầu được đưa vào sử dụng góp phần phát triển kinh tế - xã hội của người dân vùng hai bên bờ sông và các thôn lân cận, giúp việc lưu thông hàng trăm tấn nông sản và hàng chục nghìn lượt người qua lại mỗi năm.
Ngày "cây cầu đoàn kết" khánh thành, đông đảo người dân thôn Xuân Ðạt và Xuân Hà 1 đã ôm chầm nhau vui mừng đến vỡ òa trong nước mắt, Kể từ đây, dòng Krông Năng hung hãn mỗi khi mùa mưa đến sẽ không còn là "cái cớ" để tư thương ép giá nông sản của bà con; nó cũng không còn là trở lực ngăn bước con em người dân ở đây đến trường. Và hơn hết, cây cầu chính là minh chứng hiện hữu cho tinh thần đoàn kết, ý chí tự thân, quyết tâm vượt khó của người dân nơi đây.