Tập thơ Hoa chỉ vỏn vẹn 14 bài thơ dày 76 trang, chia làm hai phần Thượng, Hạ. Thật mỏng manh nhưng cũng thật day dứt với Lãng Thanh.
Ngày còn sống, thi thoảng Lãng Thanh tới xóm Hồng gặp anh em trong nhóm văn Chí Tâm. Trong nhóm, ai cũng gọi Lãng Thanh là thi sĩ. Nét thi sĩ không chỉ trong câu thơ uyển chuyển, ý tứ mới lạ mà còn thoát ra ngoài dáng vẻ, gầy ốm, da xanh, mắt đeo kính cận dày.
Trái nghịch với vóc dáng và sở thích sáng tác, Lãng Thanh lại theo học hai trường “rất mốt” cùng lúc của thanh niên thời bây giờ: Học Viện Quan hệ Quốc tế khóa 23 và Đại học Ngoại thương khóa 36.
Giỏi tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Trung và Hán cổ, Lãng Thanh đã đọc nguyên bản và dịch một số bài thơ nước ngoài.
Sau khi ra trường năm 2001, Lãng Thanh về công tác tại Ngân hàng đầu tư và phát triển Vĩnh Phúc.
Bữa ấy ngày 23-6-2002, Lãng Thanh đến nhóm Chí Tâm. Anh rụt rè: “Mình muốn nhờ anh em xin hộ giấy phép tập thơ”.
Anh em trong nhóm chuyền nhau bản thảo tập thơ Hoa và bình luận. Mỗi người một nhận xét, có chăng sự đánh giá giống nhau là ý tứ thơ mới lạ, suy nghĩ mạnh bạo. Lãng Thanh bấy giờ trong cơn sôi nổi mới thốt lên: “Thơ hay đâu cứ lượng nhiều. Cả đời chỉ cần in một tập thơ là đủ!”.
Tinh hoa phát tiết. Ngàn năm bạc mệnh một đời tài hoa. Câu nói điềm báo chẳng ai ngờ là thật. Chưa tròn một tháng sau, Lãng Thanh “lẳng lặng”... đi thật xa.
Rồi anh em nhóm văn Chí Tâm về quê hương Việt Trì đưa tiễn hai bố con Lãng Thanh bị kẻ ác sát hại. Trước mộ Lãng Thanh, anh em hứa sẽ cố gắng thực hiện ước mơ của anh. Như đáp tấm thân tình, những vòng hoa quanh mộ bùng cháy hết lên...
Nhà thơ Phạm Đức đã đứng ra chịu trách nhiệm bản thảo để tập thơ Hoa được Nhà xuất bản Thanh niên cấp giấy phép. Vì tập thơ nằm ngoài kế hoạch nên Thiên Sơn, trưởng nhóm đứng ra vận động anh em Chí Tâm, những bè bạn thân cùng học của Lãng Thanh quyên góp người mấy chục, người một vài trăm để lấy quỹ in thơ. Biết là chưa có kinh nghiệm vẽ bìa nhưng Quốc Việt, một kiến trúc sư trẻ cũng tự xin nhận trách nhiệm. Còn Khương Việt Hà, một nghiên cứu viên văn học Nhật Bản thuộc Ban Quốc tế của Viện Văn học cũng gắng lo phần việc trình bày...
Sách in vừa ráo mực, tiếng thơm đã vang đồn. Nhà thơ Trần Mạnh Hảo là người đầu tiên “chộn rộn” không nén nổi đã bật thốt lên trên báo Tiền Phong Chủ nhật số 29, ngày 20-7-2003: Một tài năng mệnh yểu. Thật kỳ lạ. Bài báo của nhà thơ Trần Mạnh Hảo lại in đúng vào ngày giỗ đầu của Lãng Thanh.
Và thấm thoắt chưa đầy hai tuần, 800 bản in đã được phân phát khắp mọi miền đất nước từ bác chí nam.
Tập thơ Hoa gây dư luận. Nhiều nhà văn, nhà thơ và bạn yêu thơ đã tìm đọc. Hồi đầu năm nay, Thiên Sơn nói với tôi: “Năm 2003, lẽ ra Hoa của Lãng Thanh đã được giải nhưng vì Hội Nhà văn tưởng rằng Hội Liên hiệp Văn học nghệ thuật Việt Nam đã trao giải cho tập thơ Hoa nên thôi. Và Hội Liên hiệp cũng có ý nghĩ ngược lại. Thành ra...”.
Hoa đã chính thức được xếp giải. Lãng Thanh (tiếng sóng) đã trôi xa nhưng Hoa còn đọng lại. Trong tâm trí người viết lúc này đang hiện lên nét bút thư pháp tài hoa Lãng Thanh khi thể hiện chữ Nhất. Lãng Thanh nói: “chữ Nhất chỉ là một nét ngang, ai cũng có thể viết được nhưng cao thủ hay không là biết ngay”. Chữ Nhất của Lãng Thanh như dải lụa phất, lại như đường bay của lưỡi kiếm, giữa hai đầu đậm mực là khoảng giữa mờ tia mực. Lãng Thanh bảo: “đấy là kiểu bút phi bạch. Nét đẹp nằm trong cái không!”.
Lãng Thanh ơi. Phải chăng bạn là chữ Nhất qua kiểu viết phi bạch.
-----------
Tin bài liên quan