Văn bản quy định, giám đốc sở y tế tỉnh, thành phố trực thuộc trung ương được uỷ quyền cấp loại giấy phép này.
Quy chế nêu rõ, bài thuốc gia truyền được coi là bài thuốc kinh nghiệm lâu đời của dòng tộc, gia đình truyền lại, có hiệu quả điều trị với một bệnh nhất định, được nhân dân tín nhiệm, hội đông y và y tế xã, phường, thị trấn sở tại và sở y tế công nhận. Bài thuốc mới nghiên cứu, sử dụng trong các tài liệu, sách vở hoặc kinh nghiệm bản thân đều không thuộc phạm vi quy định của văn bản này.
Người được cấp “Giấy chứng nhận bài thuốc gia truyền” (gọi tắt là GCN) phải có quyền thừa kế theo quy định của pháp luật, biết thành phần bài thuốc; cách bào chế, sử dụng, liều dùng, chỉ định, chống chỉ định, chẩn đoán bệnh..., được chính quyền địa phương chứng nhận là người được dòng tộc, gia đình có bài thuốc gia truyền lâu năm, có hiệu quả điều trị một bệnh nhất định, được nhân dân địa phương tín nhiệm và không có tranh chấp dân sự về bài thuốc đó.
Về phạm vi sử dụng, người có bài thuốc gia truyền có thể hành nghề tại địa phương đăng ký và chỉ áp dụng một trong hai hình thức: khám, chữa bệnh hoặc sản xuất, kinh doanh bằng bài thuốc gia truyền. GCN không được chuyển nhượng, mua bán hoặc cho thuê.