Nguồn nhân công rẻ đã đưa Băng-la-đét trở thành nhà xuất khẩu dệt may lớn thứ hai thế giới. Mặc dù vậy, công nhân ngành may mặc Băng-la-đét thường biểu tình đòi tăng lương và cải thiện điều kiện làm việc. Những người biểu tình bất bình trước nghịch lý, người lao động trực tiếp làm ra nguồn của cải lớn cho xã hội, nhưng mức thù lao họ nhận được lại chưa tương xứng. Hiến pháp Băng-la-đét quy định mức lương tối thiểu cho công nhân ngành may được đưa ra lần đầu vào năm 1994, theo đó mỗi công nhân nhận 12 USD/tháng, sau đó, được sửa đổi vào năm 2006, lên mức 21,3 USD/người/tháng. Tháng 7-2010, Chính phủ Băng-la-đét thông qua mức lương tối thiểu của hơn 2,5 triệu công nhân ngành may lúc đó, lên mức 38,5 USD/tháng. Ngay sau thảm họa sập nhà ở Ra-na, ngoại ô Thủ đô Ðắc-ca của Băng-la-đét ngày 24-4 vừa qua làm hơn 1.120 người chết, chủ yếu là nữ công nhân may mặc, QH Băng-la-đét đã thông qua Luật Lao động năm 2013 (sửa đổi), theo đó cho phép công nhân ngành may tự thành lập nghiệp đoàn mà không cần xin phép giới chủ, đồng thời sẽ tăng lương tối thiểu cho người lao động. Với bộ luật mới này, ngoài những cam kết hỗ trợ về tài chính, chính phủ cũng chú trọng đào tạo đội ngũ công nhân, tạo cơ hội cho họ tham gia nhiều hơn các hoạt động của nghiệp đoàn, bảo đảm tốt hơn các quyền của người lao động.
Cùng với vấn đề lương, sự an toàn cho công nhân ngành may cũng luôn là vấn đề thời sự được đông đảo dư luận Băng-la-đét quan tâm. Nhất là, sau thảm họa sập nhà ở Ra-na, câu hỏi về vấn đề an toàn lao động ở Băng-la-đét lại được xới lên. Hàng nghìn công nhân ngành may đã xuống đường biểu tình đòi cải thiện điều kiện làm việc. Nhà chức trách Băng-la-đét lập tức phải "vào cuộc", cam kết chú trọng hơn công tác an toàn lao động, tuyên bố phạt nặng các nhà máy không chấp hành quy định xây dựng. Sau khi kiểm tra 4.500 cơ sở dệt, may trên cả nước, nhà chức trách đã cho đóng cửa 18 công ty không bảo đảm điều kiện an toàn cho công nhân. Giới chức Ðắc-ca cũng đồng ý cho Tổ chức Lao động quốc tế (ILO) tới xem xét, kiểm tra an toàn tại hàng nghìn công ty may của nước này. Phó Giám đốc điều hành hoạt động của ILO Ph.Hăng-bơ nhấn mạnh, Băng-la-đét cần triển khai một chương trình hành động toàn diện, theo đó lập các đội thanh tra lao động và kiểm tra các nhà máy, thực thi việc tái bố trí và nâng cấp cơ sở hạ tầng, tăng cường các quy định về an toàn lao động, khuyến khích đối thoại xã hội về an toàn và sức khỏe lao động theo các quy định của ILO. Tổ chức này đề nghị Băng-la-đét nhanh chóng áp dụng Luật Lao động mới được sửa đổi để bảo đảm an toàn cho người lao động.
Một số đối tác chủ chốt của Băng-la-đét, trong đó có Liên hiệp châu Âu (EU), bạn hàng chiếm tới 60% tổng giá trị hàng dệt may xuất khẩu của Băng-la-đét, tuyên bố có thể áp đặt các điều kiện thương mại cứng rắn hơn nếu nước này không siết chặt kỷ luật và an toàn lao động, cải thiện thu nhập cho công nhân ngành may. Tại cuộc làm việc giữa Cao ủy Thương mại của Hội đồng châu Âu Ð.Gút-chơ với Bộ trưởng Ngoại giao Băng-la-đét Ð.Mô-ni mới đây, hai bên thảo luận về cơ chế đối với thuế suất cho các nước chậm phát triển (EBA), nhấn mạnh quyết tâm hành động nhằm cải thiện tình hình y tế và điều kiện làm việc cho công nhân may mặc Băng-la-đét. Trước đó, EU cũng tuyên bố sẽ cân nhắc hạn chế thương mại đối với Băng-la-đét, cụ thể là Hệ thống ưu đãi thuế quan phổ cập (GSP) mà qua đó hàng hóa Băng-la-đét (trừ vũ khí) được tiếp cận thị trường EU miễn thuế và miễn hạn ngạch, nhằm tăng sức ép buộc nước này cải thiện các quy định về Luật Lao động. Bộ Thương mại Băng-la-đét lo ngại, nếu EU áp các điều kiện thương mại cứng rắn hơn thì không chỉ làm cho hàng triệu lao động ngành dệt may mất việc làm, mà còn tác động xấu nền kinh tế nước này. Ðây sẽ là hậu quả khôn lường một khi nhà chức trách Băng-la-đét không hóa giải được nghịch lý đang tồn tại trong ngành xương sống của kinh tế đất nước.