Ngày 4-8-1998 tại Anfield là ngày đặc biệt với một người. Hôm ấy, Inter thua Liverpol của Micheal Owen với tỷ số 1-2. Nhưng có một chàng trai trẻ mới 19 tuổi của đội áo Xanh-Đen vẫn cảm thấy hạnh phúc nhất. Ít nói, thậm chí rất ít nói, đi lại lừ lừ như một cái máy ủi và thỉnh thoảng mới cười, chàng tiền vệ mới đến từ Brescia được coi là phát hiện lớn nhất của Inter mùa hè ấy, mùa hè mà mấy tháng trước đó họ vừa được an ủi cho Scudetto bị mất bằng một chiếc Cúp UEFA, đủ để các CĐV nghĩ rằng mùa bóng 1998-1999 sẽ là một mùa thành công hơn trước. Anh là Andrea Pirlo. Báo chí đã ca ngợi anh hết lời HLV Inter lúc đó, Gigi Simoni, đã thốt lên: "Cậu ấy giỏi chẳng kém gì Rivera”. Ông chủ Massimo Moratti bình phẩm: "Nhìn cậu ta đá thật sướng mắt. Pirlo sẽ đem đến cho Inter một đẳng cấp khác nhờ sự nhạy cảm chiến thuật và khả năng kỹ thuật siêu hạng" . Một tờ báo Italia chạy tít to đùng: "Riverinho" (Rivera nhí).
Mùa bóng 1998-1999 ấy bắt đầu bằng một serie những thất bại, trong đó có trận thua nhục nhã Lazio 3-5 ngay tại San Siro đã khiến Simoni phải trả giá. Mùa bóng ấy, Simoni chỉ là một trong số 4 HLV của CLB, vì sau ông còn có Lucescu, Castellini và Hodgson. Việc Simoni, người rất hiểu Pirlo, ra đi khiến Pirlo không thể ở lại sau 18 trận đấu. Inter đẩy anh sang Reggina, vừa mới lên hạng Serie A. Ở mảnh đất phương Nam, mùa bóng 1999-2000, Pirlo ghi 6 bàn thắng và góp công giúp Reggina trụ hạng. Inter lại lôi anh về, để rồi HLV Lippi và sau đó là Tardelli nhanh chóng gạt Pirlo ra khỏi đội hình, đưa anh sang Brescia. Ở đó, Pirlo lại tỏa sáng cùng với thần tượng của anh, Roberto Baggio. Lại trở về Inter sau mùa đó, lại một lời phê phía dưới bản thành tích của anh: “Trẻ, tài năng nhưng không có tư duy của một cầu thủ lớn. Không thể phát triển thành một ngôi sao tầm cỡ mà Inter chờ đợi. Bán anh ta đi".
Ngày cuối cùng của tháng 6-2001, khi đang đi nghỉ ở đảo Seychelles, Pirlo ngỡ ngàng khi biết tin mình đã bị bán sang Milan với giá 22 triệu euro, cộng thêm Guly. Cái giá rất cao ấy cho một tiền vệ của ĐT U21 Italia, một tài năng chưa thật sự được coi trọng , khiến tất cả ngạc nhiên, dù một phần cái giá ấy là do hai CLB thành Milan chủ trương đẩy cao lên một cách bất hợp pháp, nhằm che lấp những khoản thâm thủng ngân sách. Cái tin ấy khiến Pirlo, một CĐV Inter trong xương tủy, cảm thấy đau lòng. Nhưng chỉ một chút thôi, vì "điều đó có nghĩa là tôi sẽ có cơ hội với một CLB khác. Tôi sẽ được chơi nhiều hơn". Anh chơi 18 trận mùa 2001-2002 ở vị trí hộ công, làm dự bị cho Rui Costa trong sơ đồ 4-4-2 cổ điển và đã ghi 2 bàn từ 2 quả đá phạt trực tiếp. Tháng 5 năm ấy, Inter mà anh yêu mến đã ngã gục trước Lazio trên sân Olimpico và mất Scudetto. Pirlo nghĩ sao? "Tôi rất hài lòng. Tại sao tôi muốn nói cái đều mà mình không thèm phải nghĩ? Đó là vì ở Inter, người ta cho tôi ra sân quá ít và không tin, không hiểu và không biết cách dùng tôi”.
Milan đã chứng tỏ là họ hiểu và cần Pirlo đến thế nào. Tháng 8-2002, Ancelotti đề xuất một cuộc cách mạng về chiến thuật với sự ra đời của một vị trí mới, regista.
Ancelotti gọi Pirlo và hỏi liệu anh có chơi được ở vị trí đó không. Pirlo trả lời không chút do dự "Sẵn sàng". Trận tranh Cúp Luigi Berlusconi năm ấy là trận đầu tiên Pirlo chơi ở vị trí này và từ đó không bao giờ rời xa nó nữa, trở thành một mắt xích quan trọng trong những thành công của Milan. Cũng từ đó, anh đi vào ĐTQG và được thừa nhận khắp thế giới.
Người bị Inter ruồng bỏ đã trở thành cầu thủ then chốt của Milan, người hỗ trợ cho hàng thủ và nhanh chóng chuyển đội bóng từ thế phòng ngự sang tấn công bằng những đường bóng dài. 5 năm của anh với Milan là 5 năm thành công. "Mùa này, Milan đã vào BK Champions League nhờ có bản lĩnh, kinh nghiệm và tinh thần tập thể. Milan biết sử dụng người hơn Inter. Tại sao Inter không đủ kiên nhẫn với tôi mà Milan lại làm được như vậy? Đơn giản vì Milan có đường lối hết sức rõ ràng. Inter thất bại vì không có những điều đó. Trong 5 năm qua, Milan chỉ có một HLV là Ancelotti trong khi Inter có đến 5 người. Không ổn định thì không thể thắng lợi".
Milan vào BK Champions League, Inter thì không. "Đó là một sự trả thù của số phận. Tôi đã nghe thấy các CĐV Inter hát trong trận derby, chế nhạo thất bại của Milan trong trận CK Champions League ở Istanbul. Họ hát: "Tại sao 3-0 lại thành 3-1, 3-2 và 3-3 nhỉ”. Các CĐV Juve cũng sung sướng vì chúng tôi thua Liverpool. Nhưng bây giờ, chúng tôi cười lại họ". Vậy tại sao Inter không thành công ở Champions League và Serie A? Pirlo, người đã chơi cho cả hai đội bóng, có lời giải thích thế nào? "Vì tâm lý quá kém. Tôi còn nhớ là khi cùng Inter ra sân, luôn có một sự hồi hộp xen lẫn với nỗi sợ hãi thất bại trước đối thủ, dù đó là bất cứ đối thủ nào. Inter luôn thiếu một sự tự tin nhất định trong các trận đấu lớn. Milan chưa bao giờ ra sân với thái độ buông xuôi, nhưng cứ đứng dưới sức ép là Inter không chịu nổi. Ở Milan, chúng tôi biết chịu đựng cùng nhau. Inter thì không, vì họ không đoàn kết”.
Đêm thứ Sáu này, Pirlo sẽ chống lại đội bóng cũ. Pirlo chẳng việc gì phải chứng tỏ nhiều với Inter rằng họ đã sai lầm khi bán anh đi, tiếp tay cho kẻ kình địch, tăng sức mạnh cho đối thủ bằng một nhân tố quan trọng đã giúp Milan có Scudetto và chức VĐ Champions League mà Inter luôn thèm muốn. Vì Inter cũng không còn là đối thủ mà Milan và Pirlo quá quan tâm vào lúc này. Họ đã nhìn xa hơn trận derby. "Milan có một tiềm lực cực mạnh và giàu kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao. Chúng tôi đã từng vượt qua nhiều đối thủ mạnh hơn Juve và Inter”. Anh muốn nói đến Barca? "Barca hay bất cứ đội nào cũng vậy, chúng tôi chẳng sợ ai cả. Chúng tôi sẽ thắng họ ở BK Champions League".
| Andrea Pirlo Pirlo sinh tại Brescia (Italia) ngày 19-5-1979 và trưởng thành từ lò đào tạo của CLB Brescia. Anh chơi trận đầu tiên ở Serie A ngày 21-5-1995, khi mới 16 tuổi và 2 ngày, trở thành một trong những cầu thủ ra mắt trẻ nhất lịch sử giải đấu. Pirlo khoác áo ĐT Italia trận đầu tiên vào ngày 7-9-2002 (Azerbaijan-Italia 0-2), từ đó đã chơi 22 trận, ghi 7 bàn. Anh là nhà VĐ châu Âu 2000 với ĐT U21 Italia và có mặt trong đội Olympic nước này đoạt HCĐ tại TVH Athens 2004. |