Hoàng Hải, nam diễn viên truyền hình xuất sắc nhất

Tôi đã từng đi buôn, đóng giầy...

Hoàng Hải, Kiều Thanh trong
phim "Dòng sông phẳng lặng".
Hoàng Hải, Kiều Thanh trong phim "Dòng sông phẳng lặng".

"Đường đời" giúp tôi lớn hẳn lên

- Không ít người nhận xét, phim "Đường đời" ấn tượng với hai diễn viên chính - Hoàng Hải (vai Hải) và Thu Hà (vai Tân) đã "hâm nóng" sự quan tâm của khán giả truyền hình, anh nghĩ sao?

- Chủ đề của "Đường đời" là vượt khó vươn lên. Trong cuộc đời này có rất nhiều chuyện khó khăn, có nhiều cái phải vượt qua. Nếu là một con người đúng nghĩa, không chịu dừng bước. Kể cả trong chuyện tình cảm, mà điều này có khi lại khó vượt nhất. Xem phim, nhiều người cho rằng, xét về mặt gia đình, nhân vật Hải đáng được điểm 0. Thật ra, nhân vật này muốn làm những điều tốt để chữa bệnh cứu người. Nhiều lúc buộc anh ta phải đứng giữa những sự lựa chọn. Tân, là một người phụ nữ chất phác, chịu thương chịu khó, ngay thẳng... Chị để lại ấn tượng trong lòng khán giả cũng là điều dễ hiểu. Nhưng làm phim như sợi dây xích, mỗi mắt xích đều vô cùng quan trọng quyết định cho sự thành công. "Đường đời" có một kíp ăn ý, có nghề nên mới có kết quả hơn cả mong đợi.

- Còn Hải ngoài đời thì sao, thưa anh?

- Cuộc đời tôi cũng lắm gập ghềnh. Tôi đã từng đi buôn, đóng giầy da, lái xe tải... Còn con đường nghệ thuật thì... cũng không kém phần lênh đênh. Cứ thế, vào đoàn kịch Hà Nội, rồi trở về đoàn kịch Đà Nẵng. Cuối cùng trở lại đoàn kịch Đà Nẵng thì đoàn giải thể, họ đưa tôi sang đoàn ca múa Đà Nẵng, thấy không hợp, tôi bỏ luôn.

Nhưng được cái may mắn là đường tình duyên không gập ghềnh đến mức độ ấy. Hiện tại tôi có một hậu phương rất vững chắc. Để làm được "Đường đời", tôi phải đi quay mất 1 năm và 8 tháng học hỏi để vào vai cho ra hồn.

- Qua "Đường đời" điều anh thu nhận được là gì? Nó có giúp ích gì trong "mọi sự"?

- Đúng thế! Qua "Đường đời", tôi thấy mình lớn hẳn lên kể cả trong nghề lẫn ngoài đời. Bởi vì, hiếm có phim nào nhân vật trong phim vẫn đang sống. Nguyên mẫu của Hải chính là anh Nguyễn Hữu Khai - Tổng Giám đốc Công ty Dược Bảo Long (phim Đường đời chuyển thể từ tiểu thuyết Nợ đời của nhà văn Hoàng Dự). Trong khi làm phim, anh Khai là người tư vấn giúp đỡ rất nhiều. Qua đó, tôi nhận biết thêm, con người có nghị lực và làm những việc phi thường thì phải có nghị lực phi thường.

- Để một bộ phim có được thành công, sự đồng điệu của các diễn viên là rất lớn, nhất là vai chính, anh nói gì về bạn diễn Thu Hà?

- Tôi biết Thu Hà từ năm 1990 khi chị về đoàn kịch Hà Nội. Phim Đường đời là sự trở lại của cô ấy sau 2 - 3 năm vắng bóng trên kịch trường cũng như điện ảnh. Đạo diễn Quốc Trọng sau khi đưa kịch bản cho Thu Hà, cô ấy yêu ngay nhân vật Tân. Một câu ngắn gọn: "Em đồng ý làm".

Khi vào vai, giai đoạn đầu làm việc với Thu Hà còn chưa ăn khớp nhưng càng làm, càng trao đổi, độ diễn càng ăn khớp, đồng điệu. Vai Hải - Tân đòi hỏi sự nhuần nhuyễn, nếu một vai không đạt vai kia hỏng luôn. Thu Hà là một diễn viên rất nhạy cảm. Nên chúng tôi đã hoàn thành tốt vai diễn. Tôi thấy cô ấy là một đồng nghiệp có nghị lực, bản lĩnh trong nghề cũng như cuộc sống. Tóm lại câu ngắn gọn - Thu Hà rất thú vị.

Cần sự chuyên nghiệp, chính quy trong diễn viên truyền hình

- Trong lễ trao giải (10-9 vừa qua), diễn viên truyền hình được tôn vinh và trân trọng, nhưng thú thực khán giả truyền hình vẫn chưa "mặn" lắm với phim truyền hình vì số lượng bầu chọn vẫn còn thấp?

- Nhận giải ấy, đúng là một bất ngờ với tôi - xúc động, sung sướng. Giải này rất có giá trị trong sự nghiệp của tôi cho đến giờ phút này bởi đó là khán giả bình chọn. Thường sản phẩm của nghệ sĩ là đến với công chúng mà được khán giả yêu thích nhất thì không gì bằng.

Thật ra, phim truyền hình hiện nay có số lượng khán giả rất lớn, nhưng để xem là "món ăn tinh thần" thì cần phải có sự đầu tư rất nhiều. Ở ta, sản xuất phim truyền hình chưa có trường quay, là một thiệt thòi. Nếu có trường quay, được làm việc trong một môi trường ổn định, quy mô chắc sẽ hay, chất lượng hơn nhiều. Từ đó cống hiến cho khán giả những thước phim thật hoàn hảo. Nhưng cái cốt lõi vẫn là con người. Tôi mong có những lớp diễn viên truyền hình được đào tạo bài bản, chính quy, thực sự là diễn viên truyền hình. Vì bây giờ, phần nhiều diễn viên phim truyền hình vẫn là diễn viên kịch, sân khấu, ngoài đời...


Hoàng Hải trong phim "Đường đời".

Vừa rồi Đài truyền hình Việt Nam có mở lớp đào tạo mấy tháng nhưng tôi nghĩ khi ra trường họ chưa đủ tầm để được gọi là diễn viên phim truyền hình đâu. Bởi một số diễn viên coi đó như một cuộc dạo chơi và ý thức nghề nghiệp chưa ổn định.

Tôi đã từng tiếp xúc với họ, thực sự thấy chưa ổn. Chẳng hạn, vì sao phim Hàn Quốc diễn cực kỳ nuột nà? Rõ ràng là họ có nghề, tính chuyên nghiệp cao vì được đào tạo chính quy, bài bản. Bởi thế có những đoạn diễn là mê luôn, như thật, thú vị.

- Trung bình mỗi năm Trung tâm phim truyền hình cho ra "lò " 150 phim truyền hình nhưng để tìm được những diễn viên truyền hình "cho ra hồn" thì quả là không dễ?

- Trong diễn viên, rất nhiều người diễn giỏi. Nhưng theo tôi, họ không có điều kiện và đôi lúc không phù hợp với vai diễn. Có thể vì thời gian bị khống chế hoặc thế này thế khác. Với lớp trẻ, dần dà họ sẽ ý thức hơn, khi nào coi đó là một cái "nghiệp", "diễn cứ như lên đồng" thì họ sẽ thành công. Nhưng phải cho họ có thời gian và cơ hội thể hiện mình... khi ấy sẽ tìm ra được "diễn viên cho ra hồn" mà xem. Tôi tin vậy.

- Điều cần thiết để đòi hỏi ở diễn viên truyền hình, theo anh?

- Bất kể vai nào thì người diễn viên phải yêu nhân vật mới ra chuyện, có hồn và như... thật. Cho dù là phản diện cũng mới hoá thân được. Đóng vai ác làm cho khán giả "ghét cay ghét đắng", đó mới thành công trong nghề.

- Chắt lọc trong một khoảng thời gian dài theo nghiệp diễn, anh có thể nói gì với lớp trẻ?

- Tất cả mọi công việc, dù lớn hay nhỏ, quan trọng hay không quan trọng, ta hãy làm tốt nhất đến mức có thể, tôi nghĩ nó không phụ mình. Kể cả trong tình cảm cũng vậy. Với nghề diễn viên, nó không có thước đo cụ thể nhưng điều đó đòi hỏi cũng không kém. Và điều nữa, nghề này muốn làm tốt thì phải học, đến già cũng phải học, vì khi vào vai không kể tuổi tác.

Làm sao cho vợ... phục

- Anh có vẻ không hợp vai phản diện?

- Tôi đã từng đóng ít nhất hai vai phản diện. Khi xem lại thấy không đạt cho lắm. Nhưng thực tình tôi muốn thử sức mình ở vai phản diện. Bởi đóng được nhiều mặt thì rất tốt. Nó tạo cho sự đa dạng trong mỗi diễn viên. Nói chung, với tôi do "xui" hay sao mà thấy ít đạo diễn mời vào vai phản diện.

- Trước "Đường đời", chặng đường nghệ thuật của anh cũng đã rất dài,  những ký ức quả là không nhỏ, nhưng điều anh cảm nghiệm sẽ là...?

- Đến bây giờ tôi đóng được khoảng 40 phim, có phim dài 40 tập và những phim một vài tập. Có nhiều vai được giải trong các liên hoan phim, là thước đo trong nghề nghiệp song đến bây giờ tôi mới "mặn" trong lòng khán giả. Có lẽ con đường nghệ thuật của tôi truân chuyên là ở chỗ đó. Nhưng, tôi cho nó là... "nghiệp". Bởi có những cảm giác rất lạ, không thể giải thích được. Có những lúc tôi không theo con đường nghệ thuật, bỏ hẳn. Thế nhưng, khi bạn bè đưa tôi cặp vé đi xem, thấy ánh đèn sân khấu bật lên là người tôi nổi da gà. Chắc đến cuối đời tôi vẫn theo nghiệp diễn.

- Nghề diễn viên, chuyện vợ chồng được gọi là "lắm chuyện", "nhiều thứ phiền phức", còn gia đình anh thì sao?

- Thực ra tôi có "hợp đồng miệng" với vợ khi sắp cưới hẳn hoi: Nghề này đi xa nhiều, diễn với đồng nghiệp nữ cũng lắm, lại có cảnh "mùi mẫn"... Nếu không thông cảm thì rất khó trong cuộc sống gia đình. Em cứ suy nghĩ cho thật kỹ. Bởi vì, anh có thể bỏ mọi thứ chứ không bỏ nghề nghiệp. Quả vậy năm 1997, khi quyết định cưới vợ, tôi đang đóng phim Biển lặng ở Quảng Ngãi. Ở nhà lo hết mọi thứ, tôi về chỉ có việc mang áo cưới vào. Đêm tân hôn uống say khướt, sáng mai dậy lại mang hành lý vào quay tiếp. Vợ hỏi "Anh đi đâu", rồi khóc lóc, dỗ mãi cũng không được. Thế là phải "chơi cú liều" (dọa vợ): Có hai con đường để cô chọn, thứ nhất - chờ anh quay xong 15 ngày nữa; thứ hai, cô trở về nhà mẹ đẻ và đừng bao giờ trở lại nhà này nữa. Sau một hồi suy nghĩ, tôi đón nhận câu: "Em chờ". Tôi cũng gặp may, gặp được người vợ thông cảm, hiểu công việc và nghề nghiệp của chồng. Có như thế, trên con đường nghệ thuật tôi mới có như ngày hôm nay.

- "Ghen" là một "phạm trù" không thể thiếu trong tình yêu gia đình, anh có "chiêu" nào để khiến vợ "tâm phục khẩu phục"?

- Có lần tôi làm phim "Đồ vật lãng du", lúc ấy cũng sắp cưới thôi. Có một cảnh quay rất "mùi mẫn" khi tôi và Thanh Hằng vào vai hai người "tình cảm" trên giường khách sạn. Tôi mời cô ấy đến xem quay. Xem xong cảnh quay, cô ấy thốt lên: "Cũng vất vả anh nhỉ", thế là tôi yên tâm rồi.

- Anh tham gia kinh doanh - Giám đốc Nhà phân phối ToTo tại miền trung, liệu nó có cản trở nhiều cho "nghiệp diễn" của mình?

- Tôi là người luôn tách bạch, ít phân tâm. Diễn viên và kinh doanh không cản trở nhau mà lại hỗ trợ cho nhau là đằng khác. Chẳng hạn tôi đã từng vào nhiều vai giám đốc, muốn đóng đạt tôi phải nghiên cứu, học tập... nên giờ đây "làm thật" đã giúp tôi rất nhiều.

+ Xin cảm ơn anh!

Có thể bạn quan tâm