Xóm nghề bó chổi đót giữa lòng thành phố

Trước đây, mỗi dịp giáp Tết, cả xóm lại rộn ràng, tất bật sản xuất để kịp đơn hàng giao cho khách. Con nít thì lo cột, tước, người lớn thì bó, tề từ sáng sớm đến tối mịt. Có lúc cả xóm phải nấu bánh tét ăn chung, rồi cùng ngồi hai bên hẻm bó chổi đót, chia chuyện tương lai rôm rả.

Bà Huỳnh Thị Kim Thảnh gắn bó lâu năm với nghề làm chổi đót ở phường Bình Tiên, Thành phố Hồ Chí Minh.
Bà Huỳnh Thị Kim Thảnh gắn bó lâu năm với nghề làm chổi đót ở phường Bình Tiên, Thành phố Hồ Chí Minh.

Trong hẻm 192 trên đường Phạm Văn Chí, phường Bình Tiên, Thành phố Hồ Chí Minh, vẫn còn những người bám giữ nghề truyền thống, một xóm nghề thủ công làm chổi đót hiếm hoi còn sót lại trong lòng đô thị hiện đại.

Các hộ gia đình trong xóm tự hào vì trong hơn nửa thế kỷ qua đây là nghề để nuôi sống gia đình, chăm lo cho con cháu học hành.

Bà Huỳnh Thị Kim Thảnh (nhà số 192/60 Phạm Văn Chí) kể: “Tôi theo nghề từ hồi lấy chồng về đây, ban đầu làm các công đoạn đơn giản như tước bông, chà bụi mịn trên bông, phơi, lựa... cho đến khi biết bó chổi bông cỏ (chổi đót). Hồi xưa thì bó bằng dây đay, sau thì xài dây ni-lông rồi dây kẽm. Bởi vậy nên thợ bó chổi chuyên nghiệp thì hay bị đứt tay và ngón tay trỏ bị chai vì cọ xát nhiều”.

Bà Thảnh quấn băng keo đen vào ngón tay trỏ, rồi mang bó bông cỏ ra tước.

“Người ta chuộng chổi ở đây vì xóm làm kỹ, xài bông cỏ ở miệt Gia Lai nhập về, vì xài bông cỏ vùng khác sẽ không có mầu sáng. Thêm nữa, chổi trong xóm bó dày bông hơn, nên xài lâu hơn, ít gãy và giá cũng cao hơn. Mỗi ngày, nhà tôi bó được chừng chục cây chổi, bán sỉ hay lẻ cũng được 50.000-70.000 đồng/chổi”, bà Thảnh chia sẻ thêm.

Tước xong bó bông cỏ, bà Thảnh tỉ mẩn bó lại thành từng bó, chuyển sang cho chồng là ông Tuấn làm thợ bó chổi chính.

Ông Tuấn lý giải việc này cần đàn ông vì khi bó phải dùng sức thì chổi mới chắc, không sút dây, người cầm chổi quét cũng cảm thấy ít mỏi tay.

Nói đoạn ông Tuấn cầm một bó bông cỏ, quấn dần bằng sợi dây kẽm căng đính chặt vào tường. Tay ông quay cán chổi đến đâu, vòng kẽm siết chặt vào thân chổi đến đó...

Ông Tuấn cho biết: “Người ta gọi là cây đót, mình gọi là bông cỏ. Nghề này làm quanh năm nhưng hai tháng cuối năm thì lượng hàng bán được nhiều hơn vì nhà nào cũng mua chổi mới. Khách của tôi có công ty đến đặt mua vài trăm cây, có gia đình mua vài cục cây chổi một lần. Họ xài quen nên không bỏ, cho dù bây giờ người ta sản xuất chổi bằng sợi ni-lông cũng nhiều, máy hút bụi cũng nhiều...”.

Khác với gia đình ông Tuấn, ông Trang Đức Anh (nhà 192/44 Phạm Văn Chí) lại chuyên bó chổi bằng dây nhựa dẻo. Ông Đức Anh cho biết, dây nhựa ít bị đứt tay hơn, làm ra cán chổi đẹp và bắt mắt hơn nhưng giá thành cũng cao hơn.

Khoe cây chổi sắp hoàn thành, ông vung chiếc búa gỗ đập mạnh xuống những cọng chổi đặt trên đe và nói: “Đập cho bông cỏ rạp xuống và dẹp theo chiều ngang, như vậy bàn chổi mới bè ra, dễ quét nhà hơn. Nghề này ông bà chúng tôi từ miền trung mang vô lập nghiệp, phát triển thành xóm bó chổi truyền thống”.

Theo bà Nguyễn Thị Thu Hồng, thợ bó chổi 25 năm kinh nghiệm, ngày xưa cả xóm đều làm chổi nên người ta mới gọi là xóm chổi. Nhưng giờ thì nghề mai một dần do xa nguồn nguyên liệu, cạnh tranh với hàng chợ không nổi. Có chăng xóm chổi còn được nhiều người biết đến do chất lượng.

Tuy nhiên, dân xóm nghề giờ toàn người trung niên và cao tuổi làm, thanh niên hiện không chịu theo nghề nữa.

“Để làm ra một cây chổi bông cỏ hoàn chỉnh, người thợ phải trải qua nhiều công đoạn như: tước bông cỏ, làm tua bông, cột lọn, bó lọn, bện chổi, tề (cắt, gọt cho bằng phẳng, gọn gàng)... Bông cỏ được thương lái giao về từ các vùng xa, được cắt khi còn xanh và chưa nở hoa, sau đó phơi khô. Chổi thành phẩm thường được đưa đi phân phối tại Đồng Nai, Tây Ninh, Đồng Tháp, Vĩnh Long, Thành phố Hồ Chí Minh...”, bà Hồng chia sẻ.

Mỗi cây chổi sẽ làm ít nhất ba lạng bông cỏ và qua rất nhiều công đoạn... Hiện gia đình còn làm cán chổi bằng nhựa đủ mầu theo yêu cầu của khách. Thời hoàng kim, mỗi dịp cận Tết, cả xóm lại tất bật làm chổi để kịp đơn hàng giao cho khách.

Ai cũng biết, việc các nghề truyền thống phải chịu sự mai một qua thời gian là khó tránh. Thế nên, không chỉ có chổi bông cỏ, bà con xóm nghề còn làm thêm chổi lông gà, chổi bông quét bàn thờ, chổi chà cọng lá dừa, quạt đan lá buông... để đáp ứng nhu cầu đa dạng của người tiêu dùng và để giữ được nghề.

NGUYỄN THỊ CAN, người gắn bó với nghề bó chổi hơn 60 năm

Các làng nghề, xóm nghề truyền thống bên cạnh việc góp phần phát triển kinh tế, giải quyết việc làm cho người lao động thì còn là những kho tàng văn hóa phong phú. Trong bối cảnh giao lưu hội nhập, dù xã hội có phát triển ngày càng hiện đại thì sản phẩm làng nghề, xóm nghề vẫn luôn có một giá trị nhất định.

Điều các hộ gia đình trong xóm nghề, làng nghề quan tâm, là nguồn vốn tín dụng với lãi suất hợp lý cho khâu thu mua nguyên liệu sản xuất và cách thức tiêu thụ sản phẩm theo phương thức hiện đại, phù hợp với xu thế tiêu dùng của xã hội.

Sự đồng hành, tạo điều kiện sản xuất cho các làng nghề của các cấp chính quyền sẽ là động lực để gìn giữ nghề truyền thồng, mở ra hướng phát triển mới.

Có thể bạn quan tâm