Thơ Nguyễn Vĩnh Tiến chủ yếu viết theo thể tự do, không câu nệ vào vần, nhịp điệu trúc trắc, ngôn ngữ chắt lọc và giàu nhạc tính. Đọc thơ anh thấy cuộn lên nỗi nhớ một miền quê trung du thân thương, có con sông Thao ùng ục chảy, có sườn đồi căng hình cánh cung, và tuổi thơ một đi không trở lại nhưng cứ lẽo đẽo trong hồn ta, dù có đến nơi góc bể chân trời vẫn day dứt khôn nguôi...
Sống xa quê từ độ thành niên, nhưng thơ cứ như không chịu lớn, níu anh ở lại với xứ sở thần tiên của mình như một món quà của số phận mà không phải người làm thơ nào cũng may mắn được nhận.
NDHT
Trung du
Sông Thao réo ùng ục màu hồng xám,
lặn ngụp giữa dòng củi mục
xác tuổi thơ trôi
Cây gạo đứng giữa bãi bồi, không lá
Tôi đáng lẽ ngồi chờ chuyến đò định mệnh
Nhưng đã bật dậy chạy theo cánh cung triền đê vàng
Để rồi lạc tiếp giữa những cánh cung sườn đồi căng nắng
Thoát theo một đường nhỏ, cây cọ xòe tay đã nhuộm rát từ mặt trời
Tôi đi chậm lại bỗng muốn khóc xối xả
Muốn cõng về cho em một quả núi
Rồi nằm thật dài như đường ray
*
Tôi đáng lẽ đã thấy chuyến đò định mệnh
Nếu không lạc vào những tiếng chuông trên mặt nước
Rồi đuổi theo em áo vàng trong cánh đồng ngô
Bắp tròn hạt mẩy
Sao tôi chần chừ để mất lần cắn ngập
Để sau này mò mẫm mãi trong phố xẩm mưa phùn
*
Con chim bông lau cánh xác xơ về kêu
Buổi chiều sắc xám xơ vạt đồi cao ối đỏ
Ông nội tôi uống rượu say là tại con đường
*
Tôi lao như mũi tên mê theo quả bàng chín ẩn hiện trong lá tim
Tuổi tôi bao giờ cắn ngập những làn hương ?
Phố xá im lặng chồn chân
Cánh cửa màu trắng phía ngày xa rộng toác
Vẫn ít người trở về
Tôi quen trò trốn tìm sắc ngày nhạt
Khi chán lại tìm trùng điệp những ngọn đồi chơi trò cánh cung mây
*
Tôi chạy xa rồi cái bến đợi chuyến đò định mệnh
Nhưng Sông Thao lẽo đẽo chảy trong người
Trung du thở những cánh cung căng cứng.
Toulouse, 5-9-2003
................................................
Chồn hoang
Những con chồn hoang
Đêm đêm mò về làng
Mắt như sao rơi xuống đất
Mỗi chiếc lông rụng mang theo một hạt bụi của núi đồi
Chúng nối chân nhau đi theo đường dích dắc
Vắt qua khe hở bất trắc
Vòng theo những thớ đất lồi
Và nói với nhau những chuyện lôi thôi
Chồn hoang chồn hoang
Có câu hát rằng:
Hễ có mặt trăng
Là thêm cái bóng
Theo ta về làng
Hễ có mặt trăng
Là thêm cái ánh
Theo ta màu vàng
Hễ có mặt trăng
Là thêm cái tối
Theo ta lang thang
Bầy chồn về bắt vạ chuyện làng
Bầy chồn đi như tìm đói khát
Chồn ơi chồn đứng ở đâu
Ban ngày đang ngủ trên đầu ban đêm
Chồn đi đá cứng chân mềm
Về làng mà hát, mà xuyên qua làng.
................................................
Bình nguyên
Người đến từ vòng tay quanh co của núi đồi
và những loài cây thở hắt
Gió - bạch đàn chơi trò đuổi bắt.
Kẻ trượt chân, đứa mệt nhoài nằm dài trên sườn dốc.
Bài hát gọi cánh hoa về làm nụ,
gọi cánh chim về làm ong,
gọi mây trắng mây đen thuận kiếp vợ chồng.
Bình nguyên, cánh cỏ không gẫy đôi
phương trời không chia bốn.
Có ngôi nhà nào che chở được đất đai?
Thời gian như những đốm hoa vàng,
chợt nhảy nhót,
chợt nhòa đi,
chợt ôm ghì.
Mùa đi, phủi từng chiếc khăn dính nắng,
bụi trắng hòa theo mặt trời.
Người đứng, vươn vòng tay, mới thấy lòng còn quanh co
như núi đồi và lời nói tản ra như khói mờ xa
Loài kiến không tìm ra một con đường bạc phếch
như tường vôi
Loài mèo kéo co với nắng
Người về - ngôi nhà đen. Đêm như tấm voan mỏng
càng lau càng không tỏ nỗi bình nguyên.