Viết về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống bằng sự nhẹ nhàng, trìu mến và không cố tình ra vẻ sâu sắc, nhưng trong khá nhiều bài thơ của Nguyễn Phong Việt có thể gặp những câu thơ khiến ta giật mình, như thể sắp để vuột qua một điều gì giản đơn mà trân quý, không dễ tìm lại được. Ngay cả sự rậm lời và cấu trúc các bài thơ hơi đơn điệu cũng tạo nên cái duyên riêng ở thơ anh trong thành thực đến tận cùng của cảm xúc.
Nguyễn Phong Việt sinh năm 1980, hiện đang làm báo tại TP Hồ Chí Minh. Anh đã xuất bản ba tập thơ: Đi qua thương nhớ (2012), Từ yêu đến thương (2013), Sinh ra để cô đơn (2014). Tập thơ thứ tư của anh, Sống một cuộc đời bình thường sẽ in vào cuối năm nay.
Nhà thơ Hữu Việt tuyển chọn và giới thiệu
Đến và ôm một con người từ phía sau
Đến và ôm một con người từ phía sau
rồi để cho thế giới ngoài kia tự quyết định sẽ đau đớn theo cách nào...
Một con người với tất cả những yêu thương chỉ mới bắt đầu
từng giọt nước mắt vẫn rơi khi chập chùng gian khó
chúng ta tựa vào nhau mà biết rằng cuộc đời còn quá nhiều giông gió
chỉ có hơi ấm kia đến theo cùng hơi thở
là đủ sức bình yên...
Ôm lấy một con người từ phía sau và ngăn hết mọi ưu phiền
chúng ta lạc loài trong bao tháng ngày đã sống
những ước mơ lần lượt rời xa khi không còn hy vọng
từng có đêm vỗ về mình thôi nín đi đừng khóc
vì chẳng còn gì nữa hết
để thức dậy mà vui...
Cho đến khi một người đến từ phía sau và ôm lấy những thiệt thòi
nhắm mắt lại cho lòng mình cách xa thế giới
chỉ cần như thế này rồi muốn đánh đổi thì đánh đổi
bao nhiêu lâu hay bao nhiêu xa chỉ cần một tiếng nói
-sẽ không sao!
Chúng ta như một cơn mưa đi tìm những mái hiên đang có yêu thương trú vào
xin được nép cạnh bên để nương nhờ chút may mắn chờ đợi một niềm tin trong cuộc đời chưa bao giờ bình lặng mở lòng ra và đón nhận ở đâu đó một ngày...
Đến và ôm một con người từ phía sau cho ấm áp biết mình có tồn tại từ hôm nay...
Trong những đêm khuya ai đó rót cho mình một ly nước
Trong những đêm khuya ai đó rót cho mình
một ly nước
để rồi thức dậy và uống
rồi ngủ vùi...
Một người lặng lẽ rót cho mình ly nước mà
không nói một lời
dù ngoài kia là gió là mưa hay bão tuyết
lòng đã từng hoài nghi trong bình yên lẫn kiệt cùng đau đớn
mỗi trái tim đều ít nhất một lần chạy trốn
trước khi tới được nơi đây...
Nơi mà mình lặng lẽ rót ly nước không chỉ
bằng đôi tay
đi đến bao xa con người ta rốt cuộc cũng chờ mong một điểm đến
được nhìn ngắm một người ngủ yên trong gối chăn
tha thiết
một người mà mình có thể mỉm cười trong nước mắt
khi cần thứ tha...
Mình uống một ly nước và ngủ lại giấc ngủ vừa mới
rời xa
như giấc mơ ngừng lại trong khoảnh khắc
có những lúc con người vững tin dù là ở đâu trên
mặt đất
ngay cả khi mình không còn đôi mắt
vẫn sẽ có một người nắm chặt tay...
Vì điều khó khăn nhất để một người thức dậy giữa khuya rót một ly nước đầy...
là biết mình chỉ cần một con người như thế
một con người hiểu được vết thương nào cũng đong đầy một câu chuyện kể
không ai mong mình đớn đau trong từng thương nhớ
dù là đã đi qua...
Rót đầy một ly nước rồi mong sáng mai mình không còn nghĩ gì nữa về ngày hôm qua
chỉ là đủ yêu thương cho mỗi ngày đang sống
bàn chân hay bàn tay từ nay cũng không cần quá rộng
cần vừa một lần nắm
và những lần cùng đứng lên...
Trong những đêm khuya nếu có ai đó rót một ly nước cho mình
hãy giữ trái tim người đó ở lại...
Chỉ là một cái xoay lưng...
Đôi khi chỉ một cái xoay lưng
người đã nhìn thấu hết cả những ân cần...
Những tin yêu chỉ dám bày tỏ trong ngại ngần
vì lòng người đâu phải lúc nào cũng như ánh sáng
người giữ bóng tối của cuộc đời mình trong từng giới hạn
làm một cơn mưa khuya chờ lúc con người ta ngủ vùi trong mê mệt
mới lặng lẽ rơi...
Có đau khổ mới được làm người
hay vì làm người nên những muộn phiền
chồng chất
không ai giống ai dù yêu thương ấy bình yên đến ngơ ngác
người chỉ là một phần của đất cát
cũng từ đó mà sinh ra...
Người xoay lưng nhưng ánh mắt chôn chặt xuống năm tháng thiết tha
biết mình khóc ngay trước khi nước mắt rơi xuống
ai cũng hiểu cần phải thương mình nhưng nếu mình không cần thì đâu ai bắt buộc
cuộc đời đã quá nhiều tính toán
vậy thì cứ cho phép mình thứ tha...
Cho phép mình thiệt thòi hơn cả triệu sinh mệnh ở
thế giới ngoài kia
như cơn gió không có gì hơn dấu vết
rốt cuộc sẽ tan biến đi vào một ngày tháng nào chưa biết
nhưng ít nhất
vẫn còn một ai đó nhớ ra...
Để khi người có quay lưng một góc dù là nhỏ bé trong trái tim của một người khác sẽ vỡ òa...