- PV: Hồi trẻ, trong ban "Aphrodite’s Child", ông đã chơi với Van-ghê-lít, nghệ sĩ hiện nay nổi tiếng khắp thế giới. Giờ ông nhớ lại thời kỳ ấy với tình cảm như thế nào?
- Ðê-mít Rút-xốt: Ðấy là bước khởi đầu của tôi, mà tất cả những gì trong bước khởi đầu ấy bao giờ cũng hết sức thú vị. Phải trải qua tất cả, thu thập kinh nghiệm để hiểu mình sẽ làm gì tiếp theo. Sau "Aphrodite’s Child", Van-ghê-lít chuyển sang soạn nhạc cho phim, tôi thì biểu diễn những ca khúc lãng mạn. Về sau, đường đi của chúng tôi cũng giao nhau, chúng tôi lại cùng làm việc cho nhạc của phim Chạy dọc lưỡi dao.
- Do đâu "Aphrodite’s Child" tan rã?
- Thử hỏi bất kỳ cặp vợ chồng nào, vì sao họ lại ly dị, họ sẽ đưa ra hàng nghìn nguyên do. Cả tôi, cả Van-ghê-lít đều hiểu, ban nhạc là chỗ thể hiện mình ở ngoài biên giới nước Hy Lạp nhỏ bé. Van-ghê-lít dùng giọng hát của tôi để đưa âm nhạc của anh ra thế giới, tôi dùng âm nhạc của Van-ghê-lít để chứng tỏ giọng hát của tôi. Mặc dầu không bao giờ chúng tôi nói ra điều ấy, nhưng thiết nghĩ, mỗi người đều hiểu ngầm rằng liên minh của chúng tôi chỉ tính cho một thời kỳ nhất định. Nhưng cả hai chúng tôi đều sống ở Hy Lạp và giữ được tình bạn tốt đẹp.
- Ông còn nhớ, những đồng tiền đầu tiên kiếm được đã dùng vào việc gì?
- Sắm cho mình một cây ghi-ta bass.
- Ghi-ta, đàn oóc ông đều chơi bass. Chẳng lẽ không ai hiểu ông là ca sĩ bẩm sinh sao?
- Người đầu tiên để ý đến giọng tôi là Van-ghê-lít. Ngay từ khi mới bàn chuyện lập ban nhạc, anh ấy đã thuyết phục tôi phải trở thành ca sĩ, khiến tôi rất phấn khởi, bởi trong thâm tâm rất muốn hát.
- Giờ ông cảm ơn Van-ghê-lít về phát hiện đó?
- Vâng, nhưng anh ấy cũng phải cảm ơn tôi, bởi thiếu giọng hát của tôi thì ban nhạc đã không nổi tiếng được đến thế. Người đời nói rồi, tăng-gô nhảy phải có đôi.
- Hồi đại học, ông học ở khoa Triết. Triết học vẫn được ông quan tâm như cũ chứ?
- Ðương nhiên. Mỗi người Hy Lạp đều là một triết gia, chứ không, chúng tôi qua sao nổi khủng hoảng.
- Khủng hoảng có ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống văn hóa Hy Lạp?
- Không. Khủng hoảng kinh tế chỉ góp phần tăng thêm chú ý đến nghệ thuật. Có rất nhiều sự kiện lý thú và phong phú, các ca sĩ, diễn viên, vũ đoàn từ nhiều nước khác nhau, kể cả Nga và Mỹ, đến Hy Lạp diễn. Ðời sống văn hóa rất khá giả.
- Cùng với năm tháng, có những thứ sẽ mất đi ý nghĩa và ngược lại - có những thứ trở nên quan trọng hơn. Hiện nay, điều gì là quan trọng đối với ông?
- Càng ngày tôi càng ít phấp phỏng vì những điều người ta nói về tôi. Còn quan trọng và giá trị hơn cả vẫn cứ là âm nhạc. Tôi muốn đưa âm nhạc vào thế giới chúng ta. Tôi tin là âm nhạc thật sự cứu rỗi chúng ta. Bởi vì khủng hoảng không chỉ xảy ra ở Hy Lạp: nó đã loang ra toàn thế giới, mà âm nhạc thì có khả năng đem đến sự giải phóng về cảm xúc.
- Ðiều gì giúp ông không chịu dừng lại ở thành tựu đã có?
- Nghị lực. Cả về thể chất, cả về tinh thần. Tôi muốn hát, muốn đi đây đi đó, muốn gặp gỡ với những người mới, muốn giao tiếp, muốn biết là trong cuộc đời này tôi đã kịp làm nên nhiều chuyện và dâng hiến được nhiều.
* Ðê-mít Rút-xốt sinh năm 1946 tại A-lếch-xan-đri-a (Ai Cập) trong một gia đình nghệ sĩ Hy Lạp, 10 tuổi trở về cố quốc, 15 tuổi đã đàn hát nuôi sống gia đình, khi đất nước có đảo chính phải dạt sang Pa-ri cùng ban nhạc "Aphrodite’s Child" (con của Nữ thần Sắc Ðẹp và Tình Yêu)... Với chất giọng kim bay bướm, nổi tiếng về những tình ca bất hủ Forever And Ever, Goodbye My Love Goodbye, Lovely Lady Of Arcadia... và nhiều ghi âm có thứ hạng cao xứng danh "Họa mi Hy Lạp".
Nguồn: izvestia.ru