Thơ

Miên di

Miên Di tên thật là Lê Xuân Hòa, sinh năm 1976, hiện đang sống ở Plây Cu (tỉnh Gia Lai). Miên Di có cái dằn vặt, tự vấn về đời, thơ và tình của một người lặng lẽ sống và viết nơi phố núi xa xôi. Thơ anh giàu tình cảm, chịu khó tìm tòi trong câu chữ và hình thái thể hiện từ nền tảng thơ truyền thống nên có cái mới mà không lập dị, cái tinh mà không cần cố ý, đôi khi xuất thần có những câu lục bát rất nhuần nhuyễn. Việc một người làm thơ trẻ muốn “làm khác” trong hành trình không dễ dàng của sáng tạo thật đáng khích lệ. Tuy nhiên, giống như người bốc thuốc, một thang phải có đủ các vị “quân, thần, tá, sứ” thì mới

NGƯỜI ÐÀN BÀ MẤT NGỦ

thành phố này đi vắng khỏi anh

em gửi xe

gửi mình vào buổi chợ

bên hàng xóm đôi lần nghe tiếng vỡ

nhắc trở về cho kịp bữa cơm

em trốn mình

trốn khỏi một mùi thơm

chai nước hoa phảng phất nỗi buồn không thuộc về người đàn bà mất ngủ

khi em thức

anh có còn ở đó nữa

thành phố này đi vắng khỏi nhau chưa

khi mất ngủ em sợ những sợi dây

sợ con đường gọi chân mình đi lạc

sợ sớm mai tiếp sau ngày tháng nhạt

sợ bóng đèn hiu hắt sưởi ngã tư

thành phố này đi vắng khỏi nhau chưa

giấc em mơ không thoát khỏi điều khiến em thao thức

mỗi ý nghĩ về nhau là hai lần phạm lỗi

đêm càng khuya càng cạn đến ban ngày

anh ban ngày đến cạnh cả ban đêm

em choàng tay sợ chạm vào ý nghĩ

có bóng anh bên người đành chung thủy

người đã yêu em

đến cả cái không ngờ

lần nào mua áo cũng là đau

em đứng mãi trước size người vắng mặt

hai cỡ áo ướm trong mắt em cùng vừa vặn

mua tấm này

xa xót tấm áo kia

có lần em hỏi một mầm cây

cùng mất ngủ cạnh hàng rào những điều không tự nhủ

em chợt biết mỗi lần nảy hạt

có toác mầm nào chẳng đớn đau đâu

có lần em hỏi bóng cây

luôn ngả bóng vẫn không thể hai miền tỏa mát

lặng lẽ để đêm về mờ nhạt

xanh bên này đành xơ xác mảnh buồn kia

thành phố này đi vắng khỏi nhau chưa

ai sống với người đàn bà mất ngủ

ai sống với từng đêm tự thú

hai con người mới đủ một tình yêu

em sống cạnh nỗi buồn xa lạ

với chính mình như một kẻ không quen

mỗi nhắm mắt anh về trong dằn vặt

mong lúc mở ra

như giờ đón con về.

MỘT HÔM ÐÓNG THẾ VAI MÌNH

một hôm đóng thế vai mình

cái tôi rảnh rỗi vô hình rong chơi

tiếng cộ xe

tiếng kinh bời

tiếng đời cười khóc

tiếng người lặng thinh

một hôm rảnh khỏi vai mình

trần gian gay cấn một bình thường trôi.

DƯỚI VÒM SỮA MẸ

Mẹ Tổ quốc tôi

đôi bầu ngực đảo

bốn nghìn năm nhức sữa nuôi con

dưới vòm sữa Mẹ

từng con sóng vẫn làm điều của sóng

sóng hiền lành và sóng biết bão giông

chúng con lớn lên

theo nhịp ru thiêng dưới vòm sữa hiền từ

lớn lên từ những vết găm trong trang sử

loang đầy máu cha ông

đứng trước biển chiều váng vất

cổ tích còn rắc lông ngỗng đến ngày nay

đứng trước biển buổi chiều sự thật

có một ngày nén lại bởi hờn căm

dưới vòm sữa Mẹ

ai không thấy quê hương mình chảy máu?

vết thương sâu quay quắt góc địa cầu

dưới vòm sữa Mẹ

sự thật không thể nào ít hơn sự thật

có một ngày nén lại bởi ngàn năm.

-----------------------------

Minh họa trang thơ: Đặng Tiến