Bởi lẽ, khác với sông Hồng, sông Đà là con sông hùng vĩ dữ dội vào bậc nhất Việt Nam. Đoạn chảy trên đất Việt Nam của sông Đà cũng dài hơn sông Hồng tới gần 20km. Bắt đầu vào biên giới nước ta từ Kẻng Mỏ, Mường Tè, Lai Châu, len lỏi qua cả một miền đá dựng toàn núi là núi của vùng trời Tây Bắc, cho đến tận ngã ba Trung Hà, hai con sông Đà -Hồng, một mầu đỏ, một mầu xanh này mới hợp lưu lại thành một ở ngã ba Hồng Đà, đi thêm một đoạn nữa tới ngã ba Bạch Hạc lại hợp lưu với sông Lô, trở thành con sông lớn nhất của miền bắc Việt Nam.
Kẻng Mỏ, theo một số giải thích, tạm dịch là "thác Rơi chảo". Do con sông "hung dữ nhất Đông Dương" này chảy trên lưu vực có độ dốc cao, xiết, quá nhiều ghềnh thác, người đi bè xuôi thác ngày xưa đặt những cái tên khủng khiếp cho từng con thác, để miêu tả sự hung hiểm của nó: Kẻng Cớn nghĩa là đá lăn; Kẻng Mỏ là bè lật dựng đứng lên, cái chảo nấu ăn (là vật rất quý của người đi bè) đã buộc vào bè rồi mà còn rơi mất...
Đường lên Kẻng Mỏ là một con đường du ngoạn mạo hiểm và kỳ thú. Từ hướng thị xã Lai Châu xuống, hoặc từ hướng Điện Biên đi đến thị trấn Mường Lay, đều khoảng 100 km. Từ Mường Lay, rẽ trái là đi dọc hữu ngạn sông Đà theo tỉnh lộ 127. Từ lưng con đường khoét vào núi đá, nhìn xuống sông cũng qua thành vực vài chục mét, lộ ra những mỏm đá, bãi đá sắc như dao giữa lòng sông. Đi 100 km nữa thì tới thị trấn thủ phủ của huyện Mường Tè. Lại men theo sông, đi ngược 70 km nữa thì tới ngã ba Nậm Lằn. Đoạn đường này tuyệt đẹp về cảnh quan, nhưng... cũng "tuyệt khó" vì đường xấu. Con sông Đà len lỏi như một sợi chỉ nước, giữa hai bên bờ núi cao chót vót chạm mây. Từ ngã ba Nậm Lằn, nếu đi thẳng là tới xã Ka Lăng, xã Thu Lũm, rồi tới cửa khẩu biên giới Việt - Trung có cái tên thú vị là U Ma Tu Khoòng. Nhưng nếu rẽ trái, đi 20km ở trên cái "đường mà chẳng giống đường lắm" như anh bạn cùng đoàn chúng tôi nhận xét, là tới trạm biên phòng Kẻng Mỏ thuộc Đồn Ka Lăng. Đoạn sông Đà này thu nhỏ lại, vẫn là sợi chỉ xanh ở đáy vực, thăm thẳm mầu ngọc bích. Tới đây, du khách trải qua con đường dài mệt mỏi sẽ được các chiến sĩ biên phòng ở trạm Kẻng Mỏ nhiệt tình đón tiếp. Nơi này không có sóng điện thoại và vẫn còn ruồi vàng. Từ trạm nhìn ra mặt sông, bên cạnh chiếc cầu treo qua sông đầu tiên trên đất Việt Nam. Để đi đến tận mốc biên giới 17, là nơi "điểm chạm" của sông Đà vào nước Việt, phải đi qua cầu treo rồi xuyên rừng (có thể đi xe máy chậm) thêm 5-6 km nữa. Nơi ngã ba sông cắm mốc 17, có một con suối lớn phụ nhánh tuôn ra, nên mốc biên giới được chia làm ba mốc: 17 (1), 17 (2), 17 (3). Lòng sông Đà chỗ ngã ba sông này rất hẹp, chỉ khoảng chừng hơn 100m, nước rất xiết và lạnh, lòng sông cũng như bờ sông toàn đá cuội, có nhiều viên hình thù kỳ dị như bàn chân người, đủ mầu sắc rất đẹp.
Ở một trong một những điểm mốc cuối cùng của miền Tây Bắc Tổ quốc, niềm xúc động bồi hồi vì đã đến được tận nơi ngọn nguồn của một con sông nổi tiếng sẽ còn đọng lại mãi mãi.