Cháu dắt ông đi
Hai ông cháu mình vừa đi vừa học
Ông dạy cháu biết tất cả những gì
Có ở trên trời dưới đất
Còn cháu thì dạy ông biết
Cuộc đời này ngắn,
nhưng ông đừng buồn
Vì nó - vĩnh hằng - tiếp tục
Đường vào thế kỷ hai mốt
Hai người bộ hành một cháu một ông
Những bước đầu tiên đi song song
Bên những bước cuối cùng
Như một di truyền thế hệ
Cháu sẽ yêu, như ông bà, như cha mẹ
Dưới gió, dưới mây
Những phố, những cây
Dù ở nơi này
Nay mai vắng vẻ
Dáng hình ông.
Chính Hữu
Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi!

Đường dài đi giữa Trường Sơn
Nghe vọng bài ca đất nước
Đất Nước!
Bốn ngàn năm không nghỉ
Những đạo quân song song cùng lịch sử
Đi suốt thời gian, đi suốt không gian
Sừng sững dưới trời anh dũng hiên ngang
Đất Nước!
Của những câu chuyện đều làm ta rưng rưng nước mắt
Đã trở thành những bài ca không bao giờ tắt
Trên mỗi con đường mỗi thôn xóm ta qua
Từ non ngàn cho tới biển xa
Đất Nước!
Của thơ ca
Của bốn mùa hoa nở
Đọc trang Kiều tưởng câu hát dân gian
Nghe xôn xao trong gió hội mây ngàn
Đất Nước!
Của những dòng sông
Gọi tên nghe mát rượi tâm hồn
Ngọt lịm những giọng hò xứ sở
Trong sáng như trời xanh, mượt mà như nhung lụa
Đất Nước!
Của những người mẹ
Mặc áo thay vai
Hạt lúa củ khoai
Bền bỉ nuôi chồng, nuôi con chiến đấu
Đất Nước!
Của những người con gái con trai
Đẹp như hoa hồng cứng như sắt thép
Xa nhau không hề rơi nước mắt
Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt
Đất Nước!
Của Bác Hồ
Của óc thông minh và lòng dũng cảm
Của những đèn pha cách mạng
Soi sáng chân trời xuyên suốt đại dương
Ôi tuổi thanh xuân!
Mang bốn ngàn năm lịch sử trong tim
Ta sung sướng được làm người con
Đất Nước
Ta băng tới trước quân thù như triều như thác
Ta làm bão, làm dông
Ta lay trời chuyển đất
Ta trút hờn căm để làm nên những vinh quang bất diệt
Giáng xuống quân thù như sấm sét không nguôi
Sức mạnh bốn ngàn năm đã biến
thành bão lửa ngút trời
Đất Nước!
Ta hát mãi bài ca Đất Nước
Cho tuổi thanh xuân sáng bừng lên như ngọc
Cho mắt ta nhìn tận cùng trời
Và cho chân ta đi tới cuối đất
Ôi! Tổ quốc mà ta yêu quý nhất
Chúng con chiến đấu cho Người
sống mãi Việt Nam ơi!
Nam Hà
Thời hoa đỏ

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng chịu cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kỳ của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê một thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn sâu vào mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót
Trong câu thơ của em
Anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.
Thanh Tùng
Nhớ Huế quê tôi
SÔNG núi vươn dài tiếp núi sông
Cò bay thẳng cánh nối đồng không
Có người bảo Huế xa, xa lắm
Nhưng Huế quê tôi ở giữa lòng
Mười một năm trời mang Huế theo
Đèo cao nắng tắt bóng cheo leo
Giọng hò mái đẩy vờn mây núi
Man mác sông Hương lướt đỉnh đèo
Tôi gặp bao người xứ Huế xa
Đèn khuya thức mãi chí xông pha
Mở đường giải phóng về quê mẹ
Dựng khắp non sông bóng xóm nhà
Có bao người Huế không về nữa
Gửi đá ven rừng chép chiến công
Có mồ liệt sĩ nâng lòng đất
Buồm phá Tam Giang gió thổi lòng
Nặng trĩu trăm năm bóng cổ thành
Bao lần máu đỏ nhuộm đồng xanh
Cờ sao ngày ấy buồn cung cấm
Sông nước xôn xao núi chuyển mình
Bao độ thu về, thu lại qua
Huế tôi thăm thẳm nhớ con xa
Mỗi lần phượng nở rung màu đỏ
Càng giục canh sương rộn tiếng gà.
Thanh Tịnh
Người gác cầu
Đêm đêm người gác cầu đón
những chuyến xe đi
Xe kéo pháo rầm rầm trên ván gỗ
Những chiếc xe từ Bắc đi về xuôi
Tiếng máy gọi nhau như thể tiếng người
Khẩu pháo rẽ nghiêng nòng còn ngoảnh lại
Như cánh tay chào tạm biệt sông trôi
Người gác cầu trông theo đèn tỏa xa
Những vệt sáng chập chờn trăm dặm núi
Bỗng thấy nhớ những vùng xa vời vợi
Những khúc sông với những con phà
Những đồng chí vượt sông khuya đâu đó
Đợi xe sang ngang nối chặng đường dài
Mấy chuyến mỗi đêm, ai còn nhớ nữa?
Sao hôm buổi chiều, buổi sớm sao mai
Giặc bắn lòng sông, bắn bãi, bắn thuyền
Sao vẫn vững như cột đồng trụ thép
Phà cập bến những bàn tay thân thiết
Lại dẫm bùn dìu những bước xe lên
Những đồng chí lái xe chở hàng ra tuyến lửa
Chống đỡ triệu cân bom quyết giữ mỗi cân hàng
Mỗi cột số qua nhìn lên phía trước
Thấy gần thêm trời biển ấy: miền Nam!
Xe đi, xe đi về dãy Trường Sơn
Như hàng vạn hùng binh xốc vào trận đánh
Những vòm lá ngụy trang trập trùng vỗ cánh
Giục giã bánh xe lăn trên những tuyến đường
Người gác cầu nghe sông nước thầm thì
Ôm chặt súng mỗi lần con sóng dậy
Người gác cầu đứng im nhưng vẫn thấy
Trong tâm hồn mình những chuyến xe đi.
Vũ Cao
| LTS - Trong suốt chặng đường 60 năm (1957 - 2017), Tạp chí Văn nghệ Quân đội đã để lại những dấu ấn đặc sắc trong dòng chảy văn học Cách mạng. Riêng ở mảng thơ ca, những tên tuổi như Thanh Tịnh, Vũ Cao, Chính Hữu, Xuân Sách, Hữu Thỉnh, Vương Trọng, Nguyễn Đức Mậu… từng công tác và sáng tác, biên tập ở ngôi nhà số 4 đã góp phần tạo nên diện mạo phong phú, vạm vỡ, đa màu sắc của thơ ca suốt hơn nửa thế kỷ. Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc chùm thơ của các tác giả từng công tác và cộng tác ở Tạp chí Văn nghệ Quân đội. |