Vừa đặt phịch túi xuống ghế, con Vân đã gióng giả hỏi bà. Cái giọng sắc lạnh như dao miết trôn bát của nó, bà rùng mình ớn lạnh. Bình thường mẹ con vui vẻ thì nó sẽ ôm chầm lấy, hôn hôn hít hít như thể tình nhân đi xa lâu ngày thèm hơi nhau, thậm chí còn thò tay lùa áo mẹ sờ cặp ti nhăn nheo rồi lăn lê ra giữa nhà tỉ tê đủ thứ chuyện. Có hôm muộn quá mà nó vẫn con cà con kê, bà sốt ruột phải giục đứa con gái ương ổi vì sợ chồng con nó ở nhà đợi. Nghe mẹ nhắc nhở, nó vâng dạ như sắp đi về đến nơi, đoạn móc điện thoại: “A lố a lồ, chồng yêu hả, bố con ở nhà tự chăm nhau, em ngủ lại với bà. Thế có muốn hỏi thăm mẹ vợ mấy câu cho tình cảm không? Không hả? Vậy cứ ngoan chăm cháu cho bà, rồi bà bảo con gái bà về đấm lưng bóp vai bù cho nhá. Hí hí!”. Bà nghe con gái gọi điện mà cứ ớ người ra. Đàn bà con gái không có cái kiểu buông việc cho chồng thế được con ơi. Đàn ông sinh ra không phải để lo mấy chuyện vặt vãnh như đàn bà chúng mình. Không có mẹ cơm nước thì bố con nó biết ăn gì? Không có hơi mẹ thì con Thóc nó ngủ làm sao? Thôi về đi. Rồi lúc khác chạy sang chơi với mẹ cũng được. Chỉ có mẹ con mình thì không sao, đằng này còn nhà nội ngay gần đấy, người ta nói cho mất mặt lắm. Trong khi bà lo lắng, nó chỉ ừ hữ chống chế rồi lăn ra đi văng xem ti-vi như chả có chuyện gì. Nó càng dửng dưng bà càng hối thúc. Bà giục nhiều thì nó nổi cáu. Dào ôi, có mỗi đứa con, việc khó nhất là sinh đẻ thì con đã làm cho rồi, giờ chăm con thì có gì mà không làm được. Tủ lạnh đầy đồ ăn đấy, chả nhẽ thằng bố không biết làm gì cho con bé nó ăn? Bà yên tâm đi, con Thóc nhì nhèo một lúc là ngủ thôi. Con là cứ phải đào tạo thế bố con nó mới không hư. Nghệ thuật cả đấy mẹ ơi! Bà nghe mà ù cả tai. Ôi chao, giờ đám trẻ nó còn có món dạy chồng như thế nữa! Gần sáu mươi tuổi đầu, chồng mất năm bà mới ba mươi hai tuổi, khi con Bí đỏ, tức con Vân mới được bốn tuổi. Bà ở vậy nuôi con đến giờ, nên “nghệ thuật dạy chồng” thế này, bà chịu thua! Bà còn thua con cả lúc nó lên cơn nóng lạnh bất thường. Sợ nhất những lúc nó lên cơn giận dỗi, cái mặt nó phẳng như mỡ đông, rồi nó lạnh nhạt gọi người đẻ ra nó là “bà” bằng cái giọng xa xôi cách trở, hoặc theo cái kiểu quan tòa truy vấn tù nhân, lạnh lẽo. Nhà chỉ có một mẹ một con, bà còn mong mỏi nào hơn là mẹ con đùm bọc, thương yêu nhau. Ngày bé, nó có sai quấy điều gì, bà cũng đâu dám đánh con. Roi chưa chạm vào mông con, mẹ đã ứa nước mắt. Con nghịch dao đứt tay, nhìn máu con chảy mà bà thấy máu trong người mình như sắp cạn đến nơi. Bà thương nó như thế, nhưng cái tính ương ngạnh, nóng lạnh bất thường của nó thì cứ nảy nở như mầm cỏ dại. Thôi thì bà cũng chỉ biết nín nhịn làm lành. Bà thấp thỏm lo ngại rằng với tính khí bất ổn như thế rồi cuộc đời của nó sẽ gặp nhiều sóng gió. Gieo tính cách gặt số phận, bà luôn tâm niệm điều đó. Gieo phúc đức, gặt bình yên. Chứ cứ chăm chăm gây gổ sinh chuyện rồi thì tai vạ lại đổ xuống đầu. Nhưng cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Con Bí đỏ của bà tính ương ngạnh thế, bà nói nhiều rồi nhưng cũng chỉ như nắng sém ngoài da thôi, tính nết nó chẳng mảy may suy suyển. Giờ thì nó lại vác cái mặt sưng tấy như bị ong châm về hỏi bà rằng “Bộ bà mót lấy chồng lắm hả?”. Vậy là nghĩa làm sao?
Chừng này tuổi, bà bằng lòng với cuộc sống hiện tại, thế mà ai xui ai khiến mà nó dám bảo bà là... Con ơi là con! Nếu bà muốn có người đàn ông bên cạnh cho đỡ cô đơn, thì bà đã làm điều đó từ khi nó vào đại học, khi mà những cuộc hẹn hò yêu đương đẫm mùi sến súa của nó không khi nào kết thúc trước 11 giờ đêm. Khi mà nó đột ngột bỏ nhà, cắt mọi liên lạc hàng tháng trời để đi theo cái người đàn ông mà nó cho rằng số phận của đời nó. Nhưng nào bà có tha thiết gì đâu. Chỉ cần có nó nói cười xôn xao bên cạnh là đủ. Giờ bà còn được nhiều hơn thế, bà có thêm thằng rể ngoan ngoãn, hiền lành và đứa cháu ngoại xinh như thiên thần. Bà ước gì hơn nữa đây?
- Sao bỗng dưng con lại hỏi mẹ thế? - Bà cố giữ giọng ôn hòa để gặng hỏi con.
- Con tưởng bà mới có nhiều chuyện vui để kể cho con cháu nghe rồi còn nhận lời chúc phúc nữa chứ. Ai lại âm thầm tận hưởng một mình như thế!
Trời ơi, sao nó cứ nói câu gì là như thể dao cứa vào tim.
- Mẹ con mình có phải người ngoài không con?
Đứa con gái bà khẽ khựng người lại. Bộ mặt đang sẵn sàng “chiến đấu” của nó có chút bối rối. Nó chờ đợi sự phản pháo từ bà.
- Nếu không phải người ngoài, nếu có chuyện gì, con cứ nói thẳng với mẹ. Đừng vòng vo, rào trước đón sau thế. Mẹ cũng biết tổn thương chứ con...
- Người ngoài hay người trong thì mẹ tự biết. Nếu không có chuyện gì thì hàng xóm láng giềng người ta đã chả nói ầm lên kia kìa. Thích thì cứ công khai, việc gì mà phải thậm thà thậm thụt.
- Người ta nói sao? Ai thậm thà thậm thụt? Con càng nói mẹ càng không hiểu?
- Còn nói sao nữa. Rằng bà chuẩn bị tái giá. Hay quá đi. Rằng người ta trẻ hơn bà vài tuổi. À cũng tại vì là bà trẻ lâu, nhan sắc mặn mà nên chênh lệch thế chứ thêm vài tuổi nữa chả sao. Nhưng cái này thì hay hơn nữa. Rằng vợ người ta mất vừa đủ đoạn tang. Mà người ta quấn quýt với bà cũng đủ chừng ấy năm. Con cái nhà người ta cũng quý mến bà lắm mà. Giờ hai ta về một nhà là vừa đẹp!
Trời ơi! Nó phải làm bà thật đau nó mới hả hê hay sao? Bà cố chắp mối những thông tin con Vân vừa đưa ra... Ai trẻ hơn bà? Ai vừa đoạn tang? Thôi, chết... Khu phố nhà bà có chú Quân, vợ bị bệnh hiểm nghèo, mới qua đời năm kia. Lúc chị vợ bị ốm, bà cũng hay sang giúp đỡ chợ búa, cơm nước, thậm chí tắm giặt cho chị vợ và chăm đám trẻ bên ấy. Thì cũng là tình nghĩa hàng xóm, nhìn cảnh nhà người nheo nhóc, lấn bấn quá mà thương. Vợ chồng nhà ấy lấy nhau muộn, chị vợ gần 40 tuổi mới sinh con nên đến khi vợ chồng chớm già mà con cái vẫn còn như củ khoai, củ sắn, chưa đủ cứng cáp để tự lập. Sinh liền hai đứa nên sức khỏe người mẹ thêm phần ốm yếu. Anh chồng chân chất, thật thà, chả ngại gì việc nhà, kể cả chợ búa, giặt giũ, thậm chí tết tóc cho con. Lúc người mẹ qua đời hai đứa con vẫn còn đang tuổi cắp sách đến trường, mặt mũi đứa nào đứa nấy bần thần, xơ xác như gà con lạc mẹ. “Mất cha ăn cơm với cá, mất mẹ liếm lá dọc đường”, xót cảnh côi cút của mấy bố con nhà ấy nên thỉnh thoảng bà vẫn tạt qua trò chuyện động viên, hoặc có gì cần hỗ trợ bà lại đỡ đần. Hôm thì bà tiện thể đi chợ luôn cho mấy bố con nhà ấy. Hôm thì bà đón con bé về ăn trưa cùng để chiều còn kịp đi học. Chứ ai lại bạn bè cùng lứa dậy thì, phổng phao cả rồi mà con bé người ngợm vẫn thẳng như cái then cửa. Ừ, thì bà có thân thiết hơn với mấy bố con nhà ấy, vì cũng có chút đồng cảnh ngộ. Nhưng chuyện chỉ dừng lại thế thôi. Chứ bà ngần này tuổi đầu, cháu ngoại đã chuẩn bị đi học. Vậy mà ai nỡ đơm đặt chuyện gì? Họ nói về bà những gì khiến con gái phải nổi sung lên? Sao bà không hay biết gì hết vậy?
- Mẹ là mẹ con, mẹ như thế nào chẳng lẽ con không hiểu?
- Ôi dào, trời đất còn thay đổi huống hồ con người... Thôi, con là con chỉ nói thế thôi. Con thì chẳng cấm đoán gì cả, tùy bà. Có bầu có bạn cho đỡ cô quạnh cũng tốt thôi. Chỉ có điều nếu có việc gì thì cũng nên đàng hoàng cho con cháu biết để mà lo...
Ngực bà nghèn nghẹn.
***
Thôi bà chừa! Bà không lo chuyện bao đồng nhà người. Bà không cần tốn công thương vay khóc mướn nhà người.
Từ hôm con Vân ghé đến, bà như người bị trúng gió, không dám bước chân ra ngoài. Nhà còn gì thì ăn nấy. Có hôm bà chỉ bỏ nắm gạo với ít đậu xanh làm nồi cháo mà nhệu nhạo cả ngày không hết. Được cả tuần lễ ăn tạm ăn bợ thì bà thèm rau. Sáng bà dậy thật sớm, chạy nháo nhào ra chợ, mua đủ thứ rau về để ăn trong mấy ngày. Bà còn cẩn thận đi vòng đường khác cho đỡ phải ngang qua nhà bên ấy, đỡ gặp đám trẻ nhà bên ấy ríu rít: “Bác Hạnh, bác Hạnh ơi”. Gặp người quen bà cũng chỉ ừ hữ chào hỏi qua loa cho xong rồi rảo bước về. Chỉ khi nào cánh cửa đóng lại, chặn mọi lời đồn đoán ác ý ở bên ngoài, bà mới thấy dễ thở.
Cả ngày bà ngồi như tượng trước ti-vi, xem hết từ bản tin tài chính, phim tình cảm Hàn Quốc cho tới tin nắng nóng đổ bộ miền bắc, giải bóng bàn toàn quốc vừa kết thúc, học sinh lớp 12 đi thi đoạt giải... Bà cố nạp hết biển tin tức cho chật chội đầu óc để khỏi phải nghĩ ngợi, rồi lại tủi thân. Nhưng càng cố không nghĩ ngợi, thì những suy nghĩ trong đầu bà càng mọc lên tua tủa như giá đỗ ủ lá tre, khiến lòng dạ bà thêm ngổn ngang.
Tối qua con bé nhà bên ấy sang. Nghe tiếng gọi lảnh lót của nó mà bà giật thót người.
- Bác Hạnh ơi bác Hạnh. Con là Tiên đây bác Hạnh ơi.
Bà định lờ đi. Coi như bà không nghe thấy gì. Coi như bà không có nhà. Miễn sao bà không phải đối diện với con bé, không phải nói những lời xã giao, nhạt nhẽo. Nhưng đèn trong nhà vẫn sáng trưng, tiếng ti-vi lao xao, bà định trốn cách nào đây?
Bà ngồi lì trên gác. Kệ con bé ấn chuông dưới nhà. Ấn chán không có người mở cửa rồi nó cũng phải về thôi. Nhưng đợi chừng dăm phút thì bà thấy không nỡ. Bà xỏ dép, lệt xệt đi xuống:
- Có chuyện gì không ... Tiên?
Bà định gọi nó là con, như mọi bữa, rồi thôi... Tự nhiên bà bắt mình phải nắn nót từng câu chữ. Sợ ai đó hiểu nhầm...
- Bố con đi công tác, có quà miền nam bảo con mang sang biếu bác.
Phải như mọi hôm, bà sẽ mở cửa. Bà sẽ ríu rít hỏi han con bé. Mười sáu, mười bảy tuổi đầu, nhìn con bé cứ ngơ ngác lớn mỗi ngày bà vừa thương vừa lo. Tuổi ấy là phức tạp lắm. Giờ vắng người mẹ ở bên là thiệt thòi lớn cho mấy chị em bé Tiên. Bởi vậy lúc trước hễ có điều kiện bà lại tỉ tê hỏi han, chuyện gì khuyên nhủ được thì bà khuyên nhủ.
- Bác xin. Cho bác gửi lời cảm ơn bố nhé.
Bà he hé cái cửa, nhận túi chôm chôm từ tay con bé rồi nhanh tay đóng cửa lại. Cái cung cách là lạ ấy của bà khiến con bé ngạc nhiên:
- Bác bị ốm hả bác?
- À, không... Tại ... bác đang dở chút việc.
Bà gượng gạo chào con bé. Trước khi kịp đóng hẳn cánh cửa, mắt bà bất chợt chạm phải ánh mắt dò xét phát ra từ ngôi nhà phía bên kia đường. Bà thót tim như thể vừa bị điện giật. Ánh mắt ấy... sao bà từng gặp đâu đó... Họ nhìn bà và con bé Tiên, họ thì thầm điều gì đó. Bà hối hả đóng cửa, chặn những tia nhìn soi mói.
Lên gác rồi, bà vẫn chưa hết băn khoăn.
Giờ thì bà nhớ rồi... Bà nhớ ánh mắt ấy.
(Còn nữa)