Một vai diễn đầy thách thức
Adolescence không phải là kiểu tác phẩm “đo ni đóng giày” cho một diễn viên trẻ tìm kiếm hào quang sớm. Ngược lại, bộ phim là câu chuyện u ám, nặng nề, xoay quanh Jamie Miller - một thiếu niên bị cáo buộc sát hại bạn học. Suốt cả bốn tập phim, đạo diễn không vội vã kết luận đúng-sai, mà đặt nhân vật vào vùng xám đạo đức, nơi sự non nớt của tuổi trẻ chạm trán trực diện với hậu quả không thể đảo ngược của hành vi bạo lực.
Từ đầu đến cuối, nhân vật Jamie Miller gần như xuất hiện liên tục, trở thành trung tâm cảm xúc của toàn bộ tác phẩm. Thử thách lớn nhất với Owen Cooper không nằm ở những cảnh cao trào, mà ở cách bộ phim buộc diễn viên phải “ở lại” với nhân vật trong từng khoảnh khắc. Mỗi tập phim được quay theo phương pháp một cú máy duy nhất (one-shot), không cắt dựng. Điều đó đồng nghĩa với việc mọi cảm xúc, phản ứng, nhịp thở của nhân vật đều phải liền mạch, chính xác, không có cơ hội sửa sai.
Với một diễn viên mới 15 tuổi khi bắt đầu ghi hình, đây là đòi hỏi rất khắc nghiệt. Cooper không chỉ phải thuộc lời thoại, mà còn phải kiểm soát toàn bộ trạng thái tâm lý trong thời gian dài, giữ cho Jamie hiện diện một cách nhất quán: Vừa hoang mang, vừa phòng thủ, vừa mang nỗi sợ mơ hồ trước người lớn và hệ thống pháp luật.
Điều đáng chú ý, Cooper không chọn lối diễn phô trương. Jamie Miller của cậu gần như không gào khóc, không cố gây thương cảm. Nhân vật tồn tại bằng những khoảng lặng kéo dài, bằng ánh mắt lảng tránh “như một con thú bị thương”, những câu trả lời ngập ngừng, những cử động cơ thể mang tính tự vệ. Chính sự tiết chế đó khiến Jamie trở nên chân thực đến ám ảnh, Cooper đã thành công mang đến cho người xem một thiếu niên chưa đủ trưởng thành để hiểu hết hậu quả, nhưng cũng không còn vô tư để trốn tránh trách nhiệm.
Giới phê bình đánh giá cao khả năng không “giải thích” nhân vật của Cooper. Cậu không tìm cách biện hộ cho Jamie, cũng không đẩy nhân vật về phía tội lỗi tuyệt đối. Cách diễn ấy khiến Adolescence vượt ra ngoài khuôn khổ một câu chuyện tội phạm, trở thành một lát cắt xã hội về áp lực, sự đổ vỡ giao tiếp và những lỗ hổng trong cách người lớn nhìn nhận thế giới nội tâm của trẻ vị thành niên. Họ gọi đây là một “màn trình diễn vượt tuổi”. Nhưng có lẽ, chính xác hơn, đó là một “màn trình diễn không phô trương tuổi tác”. Cooper không diễn như một “tài năng nhí”, mà như một diễn viên thực thụ, biết lùi lại để nhường chỗ cho nhân vật. Ở những cảnh cao trào, khi Jamie đối diện với cha mẹ, hay khi nhận ra hậu quả không thể đảo ngược của những gì đã xảy ra, Cooper chỉ cần một cái cúi đầu chậm, một khoảng lặng kéo dài thêm vài giây - đủ để cảm giác tội lỗi, sợ hãi và hoang mang lan sang người xem.
Chính vai diễn này đã đưa Owen Cooper đến với loạt giải thưởng lớn. Nhưng hơn cả danh hiệu, Adolescence đã đặt Cooper vào vị thế đặc biệt: Một diễn viên trẻ được ghi nhận không vì tuổi tác, mà vì khả năng gánh vác một vai diễn nặng về tâm lý, đòi hỏi sự tỉnh táo và chiều sâu hiếm thấy.
Bước ngoặt tình cờ
Trái ngược với hình ảnh u tối trên màn ảnh, Owen Cooper ngoài đời lại xuất thân từ một môi trường khá bình dị. Sinh ra và lớn lên tại thị trấn Warrington, phía bắc nước Anh, Cooper không được ươm mầm trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật. Tuổi thơ của cậu gắn với bóng đá, trường học và những sinh hoạt rất “đời thường” của một thiếu niên vùng công nghiệp.
Trên thực tế, diễn xuất chưa bao giờ là lựa chọn của Cooper. Chàng trai tuổi teen từng mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Việc đến với diễn xuất là “tai nạn” tình cờ, khi Cooper tham gia các lớp kịch ở Manchester chỉ với tâm thế thử sức.
Những ngày đầu, bởi là học viên nam duy nhất trong lớp, nên Coope luôn cảm thấy ngại ngùng và lạc lõng. Song, chính môi trường lạ lẫm ấy đã mở ra cho Cooper một không gian mới, nơi cảm xúc được quan sát, lắng nghe và diễn đạt một cách có ý thức. Từ những bài tập nhỏ, Cooper dần nhận ra diễn xuất không chỉ là “đóng vai”, mà là cách hiểu người khác và hiểu chính mình.
Và nhờ khoảng thời gian tham gia lớp kịch, mọi người đã giới thiệu cho Cooper cơ hội thử vai cho bộ phim đầu tay. Gửi video trong tâm thế không quá kỳ vọng, lời mời từ đoàn làm phim đã khiến tất cả mọi người, ngay cả chính Cooper ngạc nhiên.
Gia đình đóng vai trò quan trọng trong việc giữ cho Cooper một nhịp sống cân bằng. Dù thành công đến sớm, cậu vẫn duy trì việc học, hạn chế xuất hiện ồ ạt trên truyền thông, và giữ đời sống cá nhân ở mức kín đáo. Trong các cuộc phỏng vấn hiếm hoi, Cooper thường nhấn mạnh rằng bản thân vẫn đang học cách làm nghề, chưa xem những giải thưởng là đích đến.
Bạn bè thân thiết của Cooper mô tả cậu là một “chàng trai bình thường, yêu bóng đá và thích nấu ăn cùng em gái”. Một người bạn học chia sẻ rằng Cooper luôn đội mũ len trên lớp để che đi sự chú ý, và chỉ khi được hỏi về phim Adolescence cậu mới nhẹ nhàng nói: “Đó là một trải nghiệm lớn, nhưng tôi vẫn là tôi”. Ngoài giờ học và diễn xuất, cậu vẫn dành thời gian cho bóng đá, gia đình và những sinh hoạt rất đời thường. Sự “bình thường” ấy, trong bối cảnh một ngôi sao trẻ đang được săn đón, trở thành điểm tựa giúp Cooper không bị cuốn đi quá nhanh.
Giữa lúc Hollywood và giới phê bình quay cuồng ca ngợi, Cooper đã được mời tham gia nhiều dự án lớn và ký kết hợp đồng với các hãng phim danh tiếng. Có thông tin rằng cậu đã bàn luận về một vai diễn trong Wuthering Heights, một tác phẩm kinh điển của văn học Anh, cùng những tên tuổi hàng đầu như Margot Robbie và Jacob Elordi. Và trên hết, đây vẫn chẳng phải là một kịch bản mang tính thương mại. Cooper vẫn đang giữ vững quỹ đạo của mình ■