Rơi xuống biển cả - Truyện ngắn của MA VĂN KHÁNG

(Tiếp theo và hết) Thợ máy con tàu của anh là một gã trai suốt ngày cởi trần trùng trục dưới hầm máy. Lấy vợ đã hai năm nhưng gã chỉ được ở với vợ có một tuần. Bây giờ, ông thuyền trưởng bảo: "Con mi một tuổi hơn rồi". Và gã tin điều đó. Ông thuyền trưởng xem tướng cho tất cả mọi người. Ðúng giờ ngọ, mặt trời ở thiên đính, ông bảo tất cả xếp hàng trên boong và lần lượt phán truyền. Hóa ra tất cả đều thọ khảo, sống đến ngoài tám mươi cả.
Minh họa: VIỆT ANH
Minh họa: VIỆT ANH

Câu chuyện khiến mọi người vui vẻ. Và tình bạn bè, đồng chí, những người trên một con tàu hình như nhờ thế lại thêm khăng khít. Những người trên cùng một con tàu! Thì cũng giống như những ngày còn chưa nhập ngũ, chưa vào vai thủy thủ trên con tàu nghiên cứu biển, Tần ở trong đội thuyền hợp tác xã của bọ Thới. Bọ Thới đã ngoại sáu chục tuổi thì hơn năm mươi năm đi biển. Ôi, cuộc sống biển khơi! Ðất liền có cái chi thì ở ngoài khơi cũng có cái đó. Ngoài khơi có thú vui như dong thuyền thi với đàn cá heo. Có lúc bồi hồi nghẹt thở như lúc gặp con mập hắn bám, phải nung đỏ hòn đá thả xuống cho hắn đớp hắn chết. Lại có lúc gặp vùng rạn có ma, hắn nổi chiêng trống làm mình mê mẩn rồi cho con thuyền ma hiện ra, trêu chọc đưa mình đi lòng vòng, khiến mình không còn nhớ lối về. Không có đồng đội thì sống với ai, nhờ cậy ai, ở biển khơi này!

*

Mở bừng mắt đúng lúc trong mê tỉnh, Tần  nhớ tới những con thuyền ma. Trên đầu anh lúc này đang gầm gào tiếng máy bay giặc, giống như tiếng kêu của con mèo hoang trên nóc nhà đêm đêm ở khu sơ tán. Anh nằm ngửa, tỉnh hẳn khi nhận ra chúng đông như lũ chuồn chuồn trước cơn mưa.

Một chiếc trực thăng hạ dần độ cao và rạt qua anh, là là sát mặt sóng. Anh nín thở. Một chiếc thứ hai nối theo vệt bay của chiếc thứ nhất. Quanh anh là những vòng tròn xoáy lượn. Phản lực quần trên cao. Trực thăng săm soi, nhòm ngó dưới thấp. Chúng đang đi tìm chiếc tàu bé nhỏ của anh hay chúng đang đi tìm anh? Chẳng hiểu nữa! Nhưng rõ ràng là những vòng lượn của chúng càng lúc càng xoáy tít, vang ầm mặt biển. Chúng phá vỡ trật tự của con sóng tuy những con sóng chỉ vỡ ra chốc lát rồi lại liền mạch, chồm dậy. Và anh nhận ra mình đang chơi trò chơi ú tim lẩn mình trong sóng với bọn giặc, tuy rất tiếc là hình như đã có lúc sóng không tiếp nhận anh. Anh bị đẩy lên, cả thân mình như bị phơi ra giữa trời. Và bọn giặc đã nhìn thấy anh. Anh nghe thấy tiếng một cái cánh quạt quay rất chậm và ngước mắt, anh nhận thấy một chiếc trực thăng Mỹ đang hạ độ cao ngay trên đầu anh.

"Trời! Giá mình còn khẩu 12 ly 7". Mũi anh cay xộc lên. Anh úp mặt xuống nước, nín hơi. Sóng lại đưa anh lên cao. Trên ngọn sóng, anh lại nhìn thấy cái cánh quạt nghều ngào dài như hai cái đòn gánh của chiếc máy bay nọ quay ngật ngưỡng như sắp rụng. "Trời! Ngon quá! Tao mà có một khẩu súng thì mày chết với tao". Anh nghĩ, và một lần nữa lại chúi đầu xuống nước. - Hỡi anh em cán binh Bắc Việt! Anh em đã bị lạc giữa biển... Tiếng cái loa nào vọng xuống dưới nước vậy? Anh ngoi lên, nhận ra chiếc máy bay nọ đang luẩn quẩn tìm mục tiêu, nó vừa bay vừa gọi loa, bụng nó lõng thõng một cái thang dây mời mọc. "Hết xăng là mày phải về thôi". Anh nghĩ và chìm vào cơn mê.

*

Cuộc đối mặt không cân sức và kéo dài hàng mấy tiếng đồng hồ tiêu hao đến giọt năng lượng cuối cùng trong bầu năng lượng dự trữ của cơ thể của Tần. Tần mệt lả, hồn đã ra khỏi xác, phiêu du trên vòm trời bát ngát.

Phiêu du trên vòm trời bát ngát nên có thể nhìn thấy một sớm mai trên bờ biển nọ, rạt vào cùng vỏ sò, vỏ ốc, mai mực là hình xác anh. Mai mực, vỏ ốc, vỏ sò, cụm bèo thì quen quá rồi. Lạ chăng là hình xác anh. Và vì vậy những người dân ở bờ biển nọ đã kéo đến và họ đưa anh vào một mái lều trên bờ cát, cạnh những con thuyền đang úp mặt để đốt hà. Anh đã chết rồi. Lấy gì ăn mà chẳng chết. Nhưng, người này là ai vậy? Người này là ai đây? Ðó là một câu hỏi muôn thuở không thể trả lời ngay và rất có thể là chẳng bao giờ trả lời được. Vì có dấu chứng gì làm căn cứ để trả lời. Con tàu đi vào trong kia rất có thể sẽ gặp trắc trở, không tới đích hoặc có tới đích thì mọi người rồi cũng tản mát vào mớ công việc bận rộn, cấp bách khác. Người này là ai đây? Những vết chai sần trên bàn tay thủy thủ của anh ngâm trong nước đã nhão nát rồi còn đâu nữa. Anh và tên biệt kích người nhái, kẻ bán mình cho bọn xâm lược, thì cũng một cái mặt bợt bạt giữa đám râu tóc rậm cứng vì nước biển thôi!

Nhưng mà thôi, cuộc sống là vậy đấy, có gì mà phải than van. Tần mở mắt lần này, cùng với sự tan biến của ảo ảnh là cơn đói ngấu nghiến bào xé ruột gan. Ðói quá, đói như sau một buổi làm việc căng thẳng trên boong tàu. Cơn đói đến đồng thời với sự cơn thức tỉnh của xúc giác. Ngứa ran lên, anh nhận ra khắp chân tay, mình mẩy như được bao bọc bằng một lớp vải rất dày nặng. Anh đưa tay sờ soạng. Trời! Thì ra từ cổ anh trở ra đến hai vai đã bám đầy một lớp rong rêu xanh lè. Ôi! Rêu rong biển cả đã bám vào anh, như bám vào một đồ cổ chìm dưới đáy biển. Anh thấy buồn buồn ở cổ. Một con cua gại gại cái mũi chân sắc nhọn lên da thịt anh. Anh cố nhô người lên trên ngọn sóng. Trên người anh là cả một công ty hải sản: ốc, cua, sò, tôm, hến. Chúng đến kết bạn với anh.

Bảy ngày sau, Tần theo sóng biển rạt vào đất liền. Da mặt bóc đi một lớp. Khắp người, da tróc những mảng lớn. Mắt thụt sâu. Tóc soăn rít. Lớp rong rêu kết một mảng trước ngực vẫn còn bám riết anh như những người bạn đồng hành tự nguyện dâng đời mình cho sự sống của anh.

Ðất nước mình với diện tích 329.600 km2, chiếm phần phía đông bán đảo Trung Ấn trải dài trên những 3.260 kilômét dọc theo bờ biển. Chà! Bài học đầu tiên! Ưu thế đặc hữu ấy, giờ thể hiện ở ngay số phận anh.

*

Chuyện này tôi được nghe từ năm 1976, sau ngày kết thúc cuộc chiến tranh chống Mỹ, cứu nước vĩ đại. Người rơi xuống biển lúc ấy đã chuyển công tác về Nhà máy đường H.H. từ sau khi đất nước thống nhất. Chính anh kể lại toàn bộ sự việc cho tôi nghe khi tôi tới đây. Sau đó tôi đem chuyện anh kể, nói lại cho mọi người biết. Buồn thay, chả ai tin đó là chuyện thật cả.

Một câu chuyện có thật đã không được công nhận! Tôi buồn và bực lắm. Vì mặc dầu tôi đã giải đáp được nhiều câu hỏi của nhiều người. Rằng Tần đã nhờ những con cua biển, ốc biển bám vào mình nên không chết đói. Còn nước uống? Thì chính Tần đã nói: Không ngày nào biển không mưa, chỉ việc há miệng đón nước mưa trời, hoặc cứ để yên nước mưa qua tóc ngấm vào miệng cũng đủ. "Nước mưa giữa biển khơi ngọt như đường!" Tần nói vậy. Những người nghe còn vặn vẹo tôi về chuyện cá dữ, nhưng rồi chính họ cũng phải công nhận, ngoài biển đâu có phải chỗ mô cũng có ác ngư như con mập, con lờ, con ngoéo, con trai, con nác.

Vậy thì còn gì nữa để khư khư ôm mối nghi hoặc!

 Mặc! Những người nghe chuyện vẫn cứ lắc đầu: Không thể tin được! Không thể tin được! Vô lý không có nhẽ! Làm gì có chuyện ấy! Năm anh chàng thủy thủ Nga năm nào trên cái sà-lan bị đứt dây trôi dạt trên Thái Bình Dương, cả tháng trời, đói đến mức phải ăn cả chiếc thắt lưng da và lớp da trên đàn phong cầm, rồi được một tàu chiến Mỹ cứu sống, chuyện ấy còn có thể tin, chứ còn chuyện này, dứt khoát là không thể tin, không thể có được. Một con người, trong hoàn cảnh cô độc khủng khiếp ấy, bé nhỏ, hèn nhược, nguyên khiếp đảm và tuyệt vọng cũng đủ chết rồi! Buồn rầu, bực bội tôi tìm lại địa chỉ của người đã rơi xuống biển và đã sống sót trở về nọ, viết thư cho ông, những mong ông có thể nhớ thêm chi tiết nào để bảo hiểm thêm cho tính chân thực của câu chuyện, thì được ông trả lời: Chuyện đã qua lâu quá rồi, giờ ông cũng đã già quá, ông chẳng nhớ thêm được chi tiết nào nữa! 

Không còn thêm một chi tiết nào nữa để tăng sức bảo hiểm cho câu chuyện. Nhưng bây giờ nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy như thế cũng chẳng sao. Hoa đồng nhất với chính nó mà không cần gì thêm nữa, hoa đẹp là vì thế. Biển cả cũng vậy. Có gì đúng và kỳ diệu hơn sự thật! Sự thật là biển khơi nơi chứa đầy những chuyện lạ lùng về cá mú, phong ba và cuộc đời thủy thủ vốn là nơi sinh dưỡng những câu chuyện lãng mạn, phi thường; cũng như cuộc đấu lưng sấp ngửa giữa cái sống và cái chết thường cuối cùng thế nào cũng được kết thúc một cách kỳ lạ nhất. Vì con người, tức là một mảnh nhỏ của cả cuộc đời rộng lớn như biển cả này, chết đâu có dễ dàng!

Nha Trang  1999 - Hà Nội 2011