*
Cũng có một đêm anh ngủ không bị lũ chuột quấy rầy. Chính là cái đêm anh dò dẫm từ ngoài sông về. Anh nằm trên giường đánh một giấc đẫy. Sáng ra anh mất một hồi ngơ ngác xem xem mình đang ở đâu. Rõ ràng anh vừa cùng Thoan nói chuyện sau lùm dâm bụt đỏ? Rõ ràng Thoan đã cười với anh? Nghi nghi hoặc hoặc. Anh chớp chớp mắt nhìn lại. Dưới chân giường chiếc hũ sành đựng gạo bị bật nắp đổ kềnh, vài hột gạo trắng tinh rơi vung vãi. Những hạt gạo lúc nhòe lúc rõ. Những hạt gạo lúc lại gần lúc xa xa. Anh sực tỉnh. Hồi tối qua, khi nảy ý định ra ngoài sông chân anh luống cuống vấp vào chiếc hũ sành đựng gạo. Anh chẳng cần dựng cái hũ sành đó lên, chẳng cần phải vét chỗ gạo vãi và nút nắp lại. "Cần làm gì nữa, dòng sông sẽ đưa ta đi mãi mãi". Anh nghĩ vậy. Giờ thì anh đã thấy rõ ràng. Ðêm qua lũ chuột có thức ăn nên đã tha gậm nhấm cơ thể anh. Chúng đã khuân đi của anh vơi nửa phần gạo. Phần gạo ấy anh để dành mãi. Từ bữa anh được làng cho cắm lều ngoài bãi, tháng tháng anh đến lối dốc xuống bến xưa. Dân làng, người một lẻ kẻ non bơ bỏ vào đụm để anh đến nhận. "Phải hai tuần nữa mới đến phiên ra bến". Anh lo lắng nhìn hũ gạo. Nhưng sau đêm đó. Tối tối trước lúc đi ngủ anh lại vẩy ít gạo xuống nền. Bọn chuột được cho ăn thành quen không kéo nhau lên giường nữa. Những giấc ngủ được đầy đủ hơn. Có đêm anh khe khẽ ngồi dậy. Ánh trăng lọt qua vách soi rõ những con chuột chút chít bò qua bò lại nhặt gạo. Thích thú với những người bạn lạc lõng và độc ác ấy anh thức chơi cùng chúng.
"Ðêm nay sao dài thế?". Anh ngồi im co ro. Bọn chuột chắc đã làm xong công việc của mình. Mặt đất im thin thít. Chợt như vẳng đâu đó lại tiếng gì, âm thanh hoàn toàn khác với âm thanh mà anh đã quen thuộc. Lặng yên, anh căng tai ra nghe ngóng. Âm thanh định hình thành tiếng. Tiếng rên của người...
*
Ngả mình xuống, anh kéo tấm chăn trùm kín đầu hy vọng xua đi ảo giác. Anh vẫn cho rằng tiếng rên rỉ của ai đấy hoàn toàn không có thực. Hoặc giả có đi chăng nữa thì cũng rất xa và anh không thể làm gì hơn. "Chậc. Ðợi sáng ra tìm xem". Anh cố nhắm mắt lại để ngủ. Nhưng sự cố tình đôi khi lại làm người ta áy náy. Nghẹt thở vì chăn kín. Ngạt thở vì lo lắng. Anh ngúc ngoắc toài đầu ra khỏi chăn. Lúc này tiếng rên không thể nghi ngờ được nữa. "Chắc là ai đó đang cần giúp đỡ?". Anh thầm đoán và mãi vẫn chưa quyết định được sẽ làm gì. Chợt nhớ lại những gì của đời mình, anh chạnh lòng, dấy lên chút thương cảm. "Phải dậy và đi thôi".
Khập khễnh những bước chân trong đêm. Anh hướng về phía có tiếng rên. Hóa ra chỉ cách lều anh một đoạn. Hẳn ánh sáng của cây đèn con lọt qua kẽ liếp đã đưa người kia cố gắng lại gần túp lều của anh. Giữa đau đớn và hy vọng người kia đang chờ đợi ở anh. Anh quyết định lại sát tiếng rên "Ai đấy? Ai đấy?". Anh sợ hãi cất tiếng hỏi to "Ai đấy? Làm sao đấy?". Không có tiếng trả lời nhưng trong đen kịt của bóng đêm anh linh cảm và lờ mờ xác định được chính xác tiếng rên đang nằm cạnh lối mòn dẫn từ đê xuống lều.
Dùng hết khả năng của mình, anh xốc người đó lên. Gió đã ngừng hẳn hay chính vì lý do nào đó khiến người anh thấy nóng. Mồ hôi vã ra quanh trán, anh nặng nhọc dìu người ấy vào lều. "Trời! Một cô gái", anh thốt lên thành tiếng. Tiếng thốt của anh đã tác động mạnh làm cô gái tỉnh lại. Cô mở to mắt nhìn anh van lơn, khuôn mặt nhợt đi. Lúc này anh mới để ý thấy bên trái của cô đeo một túi nhỏ và căng phồng. Cô bất chợt kêu đau oằn oại. Hình như cô phó thác hoàn toàn vào anh. Cơn đau dồn đến dữ dội hơn. Anh ngây thuỗn người ra nhìn cô đang quằn quại trên giường.
*
Anh không nhớ là mình đã làm những gì nữa. Sự việc thật đột ngột. Cô gái đang thiêm thiếp ngủ, hai tay cô để xuôi theo thân, mái tóc đổ về một phía. Trời đã tang tảng sáng. Tiếng củi nổ lép bép trong bếp. Anh mệt mỏi ngồi ghé xuống giường. Cô gái vẫn mê mệt ngủ. Hai mắt anh cũng đang ríu lại. Anh chập chờn thấy Thoan đứng trước cửa. Tóc Thoan không kẹp bay xòa ngang mặt. Thoan nhìn anh vời vợi, xa xăm. Anh nói "Thoan đi đi, đừng vào đây". Anh gào lên "Ðừng vào đây!". Tiếng gào thành tiếng làm anh mở choàng mắt. Ngoài cửa không có Thoan. Cô gái vẫn nằm thiêm thiếp không hề động đậy. Cô gái kéo anh trở về thực tế. Toàn thân cô nằm yên bất động. Hồng sắc đã trở lại trên gương mặt cô. Vành môi hơi hé một nụ cười mãn nguyện và thư thả. "Cũng trạc tuổi Thoan ngày nào". Anh dè dặt nhìn kỹ cô hơn. Bỗng cô rướn người lên để lấy một hơi thở dài. Hơi thở đổ ra thành tiếng. Người cô rung theo nhịp thở. Anh đưa mắt nhìn khắp người cô. Mắt anh dừng lại nơi bộ ngực đang phập phồng rồi giật mình quay đi như một kẻ xấu xa bị bắt quả tang. Lần đầu tiên trong đời anh thấy mình gần gũi với một cô gái như thế. Lần đầu tiên trong đời anh thấy mình phạm tội. Tấm chăn anh đắp cho cô tụt xuống. Khoảng ngực trần trắng phơn phớt hồng. Có một hương vị lạ lẫm và dìu dịu đang lan tới. Thơm và ngọt. Anh cúi xuống sát người cô hơn. Rồi như không cưỡng được, anh hồi hộp đặt nhẹ tay lên ngực cô. Hai bàn tay cụt rụt trông như hai nắm đấm run run. Anh không cảm nhận được gì từ hai bàn tay ấy. Anh mạnh dạn đặt hẳn tay xuống. Vẫn như không thấy gì. Vết thương bệnh tật đã không cho phép hai bàn tay cảm nhận được sự khác lạ của giới tính. Anh buồn bã thu tay lại, đứng nhìn cô tần ngần. Cô gái vẫn ngủ say sưa và không hề biết được cái gì đã đến và đang đến. Sương đang tan nhẹ bay ùa vào trong lều. Không gian mờ mờ ảo ảo.
Bất chợt tiếng khóc oa oa của đứa bé vang lên, anh hốt hoảng đứng thẳng dậy. Theo bản năng cô gái đưa tay quờ về phía tiếng khóc. Tay kia cô kéo lên ngực.
*
Mỗi một lần dội cho nước chảy từ bờ vai xuống là một lần Tiên Dung hơi rùng mình. Nàng cảm thấy như dòng nước đang vuốt ve thân thể mình. Ðiều ấy làm nàng đỏ mặt. Nàng dội nhanh hơn và nhiều hơn. Bỗng nàng rú lên sợ hãi. Ngay dưới chân nàng đứng dòng nước làm cát dần trôi tuột để lộ một hình hài đàn ông trần truồng và đen nhẻm. Ðám thị nữ đang đùa nghịch ngoài sông không nghe thấy tiếng rú của nàng. Tiên Dung sợ hãi quáng quàng tìm gì đó để che thân. Cái hình hài kia cũng sợ hãi ngồi bật dậy hai tay ôm chặt hai đầu gối, cố thu lu hòng che cái thân thể đen đúa đang phô ra. Hình hài ấy đầu cúi gằm. Chỉ có nàng và nó. Cả hai đều cùng khỏa thân trên cát. Nắng chiếu xuống gay gắt hơn. Cái hình hài kia chắp tay cúi lạy lia lịa. Công chúa Tiên Dung nhận ra đó là một chàng trai vạm vỡ. Ngửa mặt nhìn trời, Tiên Dung nước mắt đầm đìa giữ chặt lấy đôi tay của chàng trai đang lạy rối rít. Nàng nói với chàng trai "Âu cũng là số trời đã định"...
*
Anh cuống quýt vơ vén cố phi tang những gì là dấu tích của con người anh. Cô gái chỉ tỉnh theo bản năng rồi sau đó lại thiếp đi mệt mỏi. Hình như có bao nhiêu sức lực cô đã dồn hết cho cuộc vượt cạn khó khăn vừa qua. Anh càng cuống quýt bao nhiêu lại càng hết sức lóng nhóng. Bụng bảo dạ "Mong cô ấy đừng tỉnh vội" anh vừa vơ vén đồ đạc vừa ngóng mắt canh chừng cô gái. Ðứa bé được hơi ấm của mẹ đã thôi khóc. Nó chóp chép đôi môi bé tẻo, cặp mắt nhắm nghiền ngoan ngoãn. "Một đứa con gái" anh thầm reo lên khi con bé quay người hướng vào lòng mẹ.
"Nhanh lên. Nhanh lên" anh tự giục mình nhưng đôi tay vô cảm lại không tuân theo sự chỉ bảo. Bất lực và lo sợ cô gái tỉnh dậy và biết anh là ai làm anh càng luống cuống. Những giọt nước mắt tủi thân bất chợt ứa ra. Anh cúi vội dùng cả thân mình cố gạt mấy thứ đồ hôi hám của mình ra khỏi túp lều. Nước mắt ứa ra nhỏ thành giọt rơi xuống nền cát. Mỗi một giọt nước mắt nhỏ xuống nền cát trắng phau bỗng thẫm lại. Anh ghìm tiếng khóc chỉ chực òa lên nức nở. Nằm toài người xuống nền cát anh cuống cuồng đạp mạnh đôi chân. Ðạp mạnh, đạp mạnh. Cả khuôn mặt của anh lấm bê bết cát, những hạt cát dính vào miệng sàn sạn mặn chát.
Anh đã bò một đoạn khá xa túp lều của mình. Nắng đầu ngày đã soi tỏ khắp bãi sông. Nắng dọi vào mặt anh ran rát. Gió thổi từ mặt sông lên phả vào người anh thứ hơi nước âm ấm. Quanh chỗ anh đang bò mấy vạt ngô non tưng bừng múa tít những chiếc lá dài cong vút.
"Hình như là Thoan đang vẫy vẫy tay gọi?".