Không nên lệ thuộc vào công nghệ

Không chỉ quen thuộc với khán giả Việt trong vai trò đạo diễn bộ phim lừng danh "Người Mỹ trầm lặng" hay mới đây nhất là "Điệp viên Salt", P.Noi-xơ (Phillip Noyce) còn là một "giảng viên" quen thuộc với nhiều sinh viên chuyên ngành điện ảnh tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh, khi ông thường xuyên sang Việt Nam trao đổi những kinh nghiệm quý báu về phim ảnh. Mới đây nhất, trong cuộc chuyện trò cùng các nhà làm phim và sinh viên điện ảnh Việt Nam, đạo diễn người Ô-xtrây-li-a đã nhấn mạnh về sức mạnh của công nghệ đối với điện ảnh, và chia sẻ kinh nghiệm sử dụng những công nghệ hiệu quả nhưng chi phí thấp trong làm phim.

- Trong bộ phim gần đây nhất của mình là 'Điệp viên Salt', ông đã sử dụng một số công nghệ hỗ trợ, vậy ông có thể cho biết công nghệ đó là gì và ứng dụng như thế nào?

- Trong 'Điệp viên Salt', chúng tôi đã sử dụng một công nghệ đã được giới thiệu từ lâu là CGI. Dùng công nghệ này nếu xét về mặt kinh tế thì rẻ hơn nhiều so với tạo dựng cảnh thật. Chẳng hạn như một cảnh quay cần rất đông người, chúng tôi sử dụng khoảng 170 người, cùng với CGI. Chỉ mất 2,5 tiếng đồng hồ, và 50 kỹ thuật viên, số người này đã được tăng lên gấp nhiều lần. Cảnh quay này chỉ mất khoảng 20 nghìn USD, trong khi nếu dựng thật, con số này phải lên tới 100 nghìn USD là ít nhất. CGI sử dụng trong thời đại toàn cầu hóa này có rất nhiều điểm lợi. Tôi có thể quay cảnh phim tại nhiều nơi trên thế giới, và sử dụng luôn kỹ thuật viên CGI tại nơi đó. Khi làm xong, có thể gửi cảnh quay đi, thậm chí chỉ bằng một chiếc Iphone.

- Như vậy có nghĩa là, ở những nơi điện ảnh còn đang gặp nhiều khó khăn như Việt Nam, vẫn hoàn toàn có thể áp dụng những công nghệ chi phí thấp này để làm phim?

- Thật ra, theo tôi phần lớn là do tâm lý của người làm phim. Rất nhiều người cho rằng để phim thành công thì phải có các trang bị hiện đại. Tuy nhiên, trong thời đại công nghệ tiên tiến vượt bậc như hiện nay, chúng ta hoàn toàn có thể sử dụng những thiết bị rất đơn giản, rẻ tiền nhưng lại hiệu quả. Trong năm 2010, tôi đã có hai trải nghiệm về thiết bị làm phim. Thứ nhất là tôi có cơ hội làm chung bộ phim 'Luck' với đạo diễn Mỹ M.Mann, phim có sự tham gia của tài tử gạo cội D.Hốp-man. M.Mann đã sử dụng hai loại máy ảnh Canon 5D mark II và 7D, loại máy ảnh khá thông dụng ngay cả với người Việt Nam. Quay phim bằng hai loại máy ảnh này rất tiện lợi, cho mầu sắc tươi sáng, tiết kiệm chi phí, di chuyển gọn nhẹ, không cần nhiều thiết bị cồng kềnh, thậm chí không cần đến cả giá đỡ.

Sau đó, ở Ô-xtrây-li-a, tôi có tham gia một dự án làm phim cho kênh truyền hình ABC, quay bằng máy Alexa, phải quay hết sức rón rén, cẩn trọng, tránh bị hỏng, bởi phim đắt, sử dụng bất tiện, mầu lại không đẹp. Như thế nghĩa là chúng ta hoàn toàn có thể tiết kiệm chi phí làm phim mà không hề phải phụ thuộc vào kỹ thuật. Thậm chí, với những chiếc điện thoại đời mới hiện nay, bất kỳ ai cũng có thể trở thành nhà làm phim nếu có ý tưởng và góc nhìn tốt.

14558.jpg

P.Noi-xơ trao đổi với các nhà làm phim Việt Nam.

- Thế nhưng, dường như xu hướng của điện ảnh thế giới hiện nay là chạy đua về công nghệ, đặc biệt là trong làm phim 3D?

- Tôi có thể lấy một thí dụ về phim 3D. Bộ phim 'Cướp biển Ca-ri-bê' được thực hiện bằng công nghệ 3D và quảng cáo nhiều cho hiệu ứng 3D, nhưng doanh thu trong tuần đầu tiên của phiên bản 2D lại cao hơn. Công nghệ 3D là cao trào, và rồi sẽ có lúc thoái trào. Tôi và nhiều người cùng thế hệ đều có chung suy nghĩ là chỉ cần xem một lần đối với các phim phiên bản 3D, trong khi bản 2D thì có thể xem đi xem lại nhiều lần. Ban đầu tôi tưởng do mình già nên không thích 3D, nhưng ngay cả con trai ba tuổi của tôi cũng tỏ ra không thích, kêu đau đầu. Ngày nay, phim rạp sử dụng kỹ xảo nhiều, phần lớn là 3D. Nhưng bạn có thể thấy, trong năm nay, xu hướng lớn nhất trong điện ảnh là sự trở lại của các phim chính kịch, các phim đoạt giải thưởng điện ảnh, hay gọi chung là dòng phim nghệ thuật. 'King's speech' (Bài diễn văn của Đức vua) hay 'Black swan' (Thiên nga đen) đều là những phim có số vốn đầu tư rất ít ỏi, chỉ trên dưới 20 triệu USD, nhưng doanh thu đều thuộc hàng cao, tới vài trăm triệu USD. Các phim này khi ra rạp cũng 'cháy vé' không kém gì các phim bom tấn.

- Trong một thời gian ngắn, ông đã liên tục trở lại Việt Nam. Điều gì đã khiến ông quay lại đất nước này nhiều đến vậy?

- Tôi có mối quan hệ đặc biệt với sinh viên Việt Nam, với đất nước này. Tôi có nhiều điều muốn được chia sẻ với các bạn. Tất cả những người tôi gặp ở Việt Nam đều làm cho chuyến thăm của tôi trở nên thật tuyệt vời, và chắc chắn tôi còn quay lại nữa. Hiếm khi có thể thấy được một xã hội thay đổi nhanh như ở Việt Nam, mỗi lần trở lại là thấy có những điều mới. Biết đâu trong những chuyến thăm Việt Nam, tôi lại có cảm xúc để làm một bộ phim mới về đất nước các bạn. Mà thật ra tôi đã bắt đầu có ý tưởng và câu chuyện rồi.

- Theo ông, liệu các nhà làm phim Việt Nam có thể chinh phục được Hollywood?

- Tôi cho rằng, không một ai ở Việt Nam có thể ra được Hollywood nếu chưa chinh phục được chính khán giả ở đất nước mình. Các bạn có một lịch sử tuyệt vời, có phong cảnh đẹp quyến rũ, có nền văn hóa mang bản sắc riêng và độc đáo, có ngôn ngữ riêng và do đó không chịu nhiều ảnh hưởng từ văn hóa Mỹ. Lời khuyên của tôi là hãy chinh phục khán giả của mình trước, rồi mới tính đến khán giả nước ngoài. Không một nhà làm phim nước ngoài nào có thể làm phim về Việt Nam hay bằng chính người Việt.

- Xin cảm ơn ông!

Có thể bạn quan tâm