Nhà cao tầng ở Seoul số lượng có đến hàng nghìn, muôn hình muôn vẻ nên nó mới được chọn làm Thủ đô thiết kế của thế giới vào năm 2010. Khách du lịch đến Seoul thường được tham quan những di tích xưa cũ còn sót lại sau bao lần binh lửa của nền văn minh Hàn Quốc với hàng ngàn năm lịch sử. Tuy nhiên đó chỉ là một phần rất, rất nhỏ chìm nghỉm trong một siêu đô thị phát triển ở mức độ cao nhưng vẫn mang đậm sắc màu châu Á.
Một nửa dân số Hàn Quốc sống quanh thủ đô nên mật độ dân số của Seoul rất lớn, gấp hai lần New York, gấp tám lần Rome. Vì thế dân Seoul ngày nay chủ yếu ở chung cư, phải giàu có lắm mới có “miếng đất cắm dùi”. Từ sân bay vào nội ô, tôi thấy loáng thoáng những bóng nhà cao tầng, các chung cư ngoại ô hiện ra, bắt đầu từ nhà số 1, số 2, số 100, số 101, cứ thế những tòa nhà thiết kế giống hệt nhau xuất hiện liên tiếp, đi mãi mới thấy đến 603, 604...
| Khách du lịch đến Seoul thường được tham quan những di tích xưa cũ còn sót lại sau bao lần binh lửa của nền văn minh Hàn Quốc với hàng ngàn năm lịch sử. Tuy nhiên đó chỉ là một phần rất, rất nhỏ chìm nghỉm trong một siêu đô thị phát triển ở mức độ cao nhưng vẫn mang đậm sắc màu châu Á. |
... đến kính xe và kính cận
Cơ sở hạ tầng của Seoul cực kỳ hiện đại. Trên phố, hàng triệu chiếc ôtô dàn hàng, cửa kính xe phản chiếu ánh mặt trời lóa cả mắt. Điều lạ lùng là các xe chạy trên đường phần lớn mang thương hiệu của Hàn Quốc không Hyundai thì Kia, ngoài ra thì Daewoo, hiếm hoi lắm mới thấy một vài dòng xe nước ngoài như Chevrolet, Audi. Xe chạy rất quy củ, đi đứng nhịp nhàng như lập trình sẵn. Hàn Quốc lái xe bên tay phải, cũng lại là một cái lạ nữa, vì ít có nước nào không tuân theo quy tắc lái xe của mẫu quốc thời thuộc địa, có lẽ vì sự xuất hiện ngay lập tức của người Mỹ sau khi Độc lập.
Nói đến giao thông công cộng hiện đại không thể bỏ qua metro. Hệ thống tàu điện ngầm Seoul nổi tiếng thân thiện và hiệu quả cũng toàn là kính. Những vách kính dài bất tận nhằm bảo đảm an toàn cho hành khách không ngã xuống đường ray cũng là sự tiến bộ của một thành phố phát triển sau. Nhiều hệ thống tàu điện đô thị trên thế giới vẫn còn đau đầu với việc ngăn chặn hành khách rơi (hoặc nhảy) xuống đường ray.
Hầu hết thanh niên ngồi đợi tàu dán mắt vào điện thoại thông minh là hình ảnh quen thuộc ở Seoul. Lại thêm “kính”, là kính cận. Người trẻ đeo kính cận khắp nơi, toàn gọng đen kiểu Hàn Quốc, hoặc mắt tròn Nobita. Họ cắm mặt vào điện thoại, tiếp bước nhau mà mắt không rời màn hình như những con rô-bốt kì quặc. Hình ảnh này đã xuất hiện nhiều năm trước khi smartphone bùng nổ ở phương Tây. Seoul có hệ thống hạ tầng viễn thông có thể nói là siêu việt với hàng chục nghìn điểm kết nối wifi miễn phí, tốc độ internet nhanh nhất thế giới: 1GB trên giây khiến cho việc sử dụng các thiết bị công nghệ càng trở nên phổ biến.
Một thoáng nghệ thuật giải trí
Trước khi đi, cô em gái đã dặn dò là phải mua đĩa nhạc K-pop về làm quà. Ông anh trong đoàn nghe loáng thoáng tôi đi mua đĩa thì như vớ được vàng: “Chú dắt anh đi với, đứa con gái ở nhà nó nằng nặc bắt bố phải mua được đĩa của nhóm nhạc này, hôm nào gọi điện về nó cũng hỏi bố mua được chưa?”. Vào hiệu băng đĩa, tôi cũng phải há hốc mồm vì những giá đĩa dài dằng dặc với cơ man các thể loại, áp đảo là K-pop nhưng tất cả đều là đĩa bản quyền, bao bì rất đẹp. Thời điểm hiện tại (2015), video Gangnam Style trên Youtube đã có hơn 2,4 tỷ lượt xem và làn sóng văn hóa Hàn Quốc, nhất là âm nhạc không phải là thứ người ta có thể nhắm mắt làm ngơ được nữa. Nhạc thính phòng cổ điển phương Tây phát triển mạnh, nhạc dân tộc cổ truyền được đầu tư mạnh tay, nhạc trẻ thì trở thành món hàng xuất khẩu giá trị gia tăng cao.
Nghệ thuật biểu diễn đương đại của Hàn Quốc cũng đã đáp ứng được cả những tiêu chí về nghệ thuật lẫn thị trường. Vé xem nghệ thuật ở Hàn Quốc tương đối thấp so với mức sống, không ngất ngưởng như ở Tây. Cả đoàn được phen tâm phục khẩu phục sau khi xem một show ca nhạc tạp kỹ tên là “Delicious Musical Bibimbap”.
Câu chuyện không có lời đối thoại, chỉ có âm nhạc kết hợp với beat-box xen lẫn vài đoạn acappella. Phần vũ đạo thì có cả múa, nhào lộn, võ thuật kết hợp cả nhảy hiphop, b-boying. Dàn diễn viên chỉ có bảy người nhưng ai cũng đa tài. Câu chuyện về hai đầu bếp thi nấu ăn, nấu ba món, món thứ ba để phân định thắng thua là bibimbap - cơm trộn truyền thống Hàn Quốc. Tất cả việc cắt thái thức ăn, âm thanh xào nấu được biến thành âm nhạc, các nguyên liệu được tung hứng như xiếc, cực kỳ vui nhộn. Quan trọng nhất là khâu tương tác với khán giả khiến người xem thật sự tham gia vào buổi biểu diễn. Khi nhào bột làm bánh, “bột” là mấy cái gối bông, diễn viên đang chuyền tay nhau thì bỗng dưng ném thẳng vào một khán giả, thế là không biết bao nhiêu gối từ đâu tới tấp bay xuống khán đài, khán giả nhặt ném nhau tung tóe rất vui.
Tôi đang ngồi xem thì được mời lên ăn thử món trong bài thi thứ hai. Một cô gái Trung Quốc nữa cũng được mời lên, đóng vai đôi tình nhân đi ăn tiệm. Bồi bàn bưng ra cái pizza bằng nhựa, bỗng nhiên đèn phụt tắt tối om, cả khán phòng ồ lên. Cô bồi bàn xinh xắn lấy tay bịt miệng tôi lại rồi hôn lên mu bàn tay cô ấy, đèn bật sáng, nhưng từ dưới nhìn lên thì chỉ thấy cô này đang chồm người tới hôn tôi, phát ra tiếng kêu chùn chụt rõ to trên loa. Đèn lại tắt, đến khi bật lại thì cô bồi bàn đã tự đưa cổ mình vào tay cô “tình nhân” Trung Hoa của tôi để giả vờ bị đánh ghen, bóp cổ kêu ặc ặc. Khán giả vỗ tay huýt sáo ầm ĩ.
Địa điểm tham quan cuối cùng của đoàn là sân vận động World Cup 2002. Sân vận động cực kỳ hiện đại vì Hàn Quốc rất chú trọng đầu tư cho thể thao thành tích cao. Chúng tôi được tham quan: sân cỏ nhân tạo tập luyện trong nhà của các đội bóng, chỗ thay quần áo, tắm, massage của cầu thủ, phòng họp chiến thuật. Và rồi được cho xem một bộ phim tài liệu về World Cup 2002, cuối phim chiếu cảnh một biển người đỏ rực, cả nước Hàn Quốc đã đổ ra đường ăn mừng đội nhà vào đến bán kết, hàng chục triệu người đồng thanh hô vang: “Đại Hàn Dân Quốc! Chúng ta là một dân tộc!”. Tôi ngồi trong phòng chờ máy bay trở về, không hiểu sao đoạn phim tài liệu ấy cứ quanh quẩn mãi trong đầu.
Tòa nhà 63 Building sáng bừng lên lúc bình minh. Nó đã từng là tòa nhà cao nhất bên ngoài Bắc Mỹ và ngày nay vẫn giữ danh hiệu tòa nhà lát kính vàng cao nhất thế giới. (Ảnh: DaronDierkes).