Sự kiện diễn ra từ ngày 11 đến 15/5, quy tụ 12 đội bóng gồm: LPBank HAGL, Jubilo Iwata (Nhật Bản), Trường Tươi Đồng Nai, Eum Seong (Hàn Quốc), Sông Lam Nghệ An, Gangwon FC (Hàn Quốc), Kham Say (Lào), Malaysia, PVF, Hà Nội, Shenzhen (Trung Quốc) và Chonburi (Thái Lan). Giải đấu có sự theo dõi của ông Kim Sang Sik, HLV trưởng ĐT Việt Nam và được cổ vũ bởi hàng nghìn CĐV khắp các khán đài Trung tâm huấn luyện Hàm Rồng hay sân vận động Pleiku.
Từ trước đến nay, không có nhiều dịp đám trẻ được chú ý như vậy. Mỗi năm, các cậu bé thường chỉ được thi đấu tại các giải đấu chính gồm Giải bóng đá Thiếu niên toàn quốc (Giải U13 quốc gia) và Giải vô địch U15 quốc gia. Đây là hai sân chơi hoàn toàn nội địa, không có đối thủ quốc tế. Thực tế này đưa đến sự chênh lệch lớn về trải nghiệm của các lứa trẻ trong nước so bạn cùng độ tuổi ở các nền bóng đá phát triển trong khu vực và châu lục. Đơn cử, U14 Jubilo Iwata hằng năm có thể chơi 40-50 trận trong hệ thống học viện CLB, chưa kể các giải đấu học đường vốn có chất lượng và cường độ cao ở Nhật Bản. Tại Đông Nam Á, U14 Chonburi của Thái Lan cũng tham dự nhiều sân chơi đa dạng, đồng thời có cơ hội cọ xát quốc tế.
Với lứa trẻ, việc được thi đấu với nhiều đối thủ trong và ngoài nước là cực kỳ quan trọng. Nếu đã từng gặp các CLB Đông Á hoặc Tây Á, các cậu bé sẽ khó bị “ngợp”, có thể tận dụng những hiểu biết trước đó để giành lợi thế khi đối đầu các đội bóng mang phong cách tương tự.
Bài học còn nóng hổi, khi mới đây U17 Việt Nam dù chơi hay cả trận, nhưng nhận tới 4 bàn thua trong 10 phút cuối trước U17 Hàn Quốc ở giải châu Á. Vấn đề đôi khi không phải kỹ thuật hay chiến thuật, mà là khoảng trống về trải nghiệm và khả năng kiểm soát áp lực.
Chính vì vậy, bóng đá trẻ trong nước đang rất “khát” các sân chơi để thi đấu và giao hữu quốc tế. Nền móng nếu được xây từ sớm sẽ mang lại những thế hệ tự tin, mạnh dạn vươn tầm.