Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.
Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Thợ gõ sầu riêng đang vào mùa bận rộn nhất năm.

Tiếng chim gõ kiến trên cây sầu riêng

Nguyễn Long Thiên Phúc thoăn thoắt trên cây sầu riêng dường như sai quả nhất nhì một vườn sầu, tay cầm con dao nhỏ. Đầu tiên anh nheo mắt nhìn bao quát một lượt, rồi bắt đầu leo tới quả sầu riêng gần nhất, lấy cán dao gõ nhẹ lên vỏ quả. Tiếng kêu bộp bộp phát ra, anh mới bắt đầu đưa một đường dao dứt khoát. Quả sầu riêng rụng xuống, phía dưới, một người trong đội đã sẵn sàng đeo găng tay để chụp lấy, thu gọn lại đưa lên xe rùa chở ra bãi tập kết. Mỗi cây sầu riêng đều có một cặp thợ gõ - thợ chụp như vậy. Vào mùa cao điểm, mỗi vườn có thể có tới chục đội, liên tục đi từ cây này qua cây khác.

Việc thu hoạch sầu là một quá trình kết hợp của mọi giác quan. Đầu tiên là nhìn - đánh giá quả sầu dựa trên cuống và các gai sầu. Quả sầu khi chín gai bung ra hết, đầu nhọn gai chuyển đậm, gân quả phải rõ màu xanh. Rồi sau đó mới tới tiếng, khi gõ dao tiếng dao phải có độ bồng. Rồi tới nghe, dựa trên âm thanh khi cán dao gõ vào vỏ quả. Có khi cả ngửi, đánh giá mùi vị sầu ngay khi quả còn trên cây. Cả khu vườn rộng lớn, vẫn nghe rõ những âm thanh lộp bộp của người thợ trên những cành cây, hệt như tiếng mấy chú chim gõ kiến.

Trong kíp thợ gõ - chụp, thợ gõ là người quan trọng hơn cả. Quả sầu cắt đúng thời điểm hay không sẽ phụ thuộc vào cảm nhận sau mỗi âm thanh phát ra từ tay người thợ. Nghề này không có chuẩn rõ ràng, chẳng xác định được phải học bao lâu, bao lâu mới thành nghề. Anh Phúc bảo anh chỉ cần học 2-3 ngày là đã bắt đầu thực hành gõ và cắt sầu, tỷ lệ chính xác cao rồi. Nhưng cũng có người, ở ngay trong đội anh, dù đã theo nghề vài tháng nay vẫn chưa đủ tự tin lên thợ gõ.

Mỗi vùng, sầu riêng đều có những đặc tính riêng thách thức các thợ gõ. Trong các vườn sầu riêng, sầu riêng ở Đắk Nông được xem là khó đoán tuổi nhất. “Thời tiết Đắk Nông lạnh hơn các vùng khác, sầu chín không đều, nếu chỉ dựa vào một phần như nhìn hoặc nghe tiếng gõ thì đều dễ bị sai số”, anh Phúc kể.

Võ Quốc Thành, người có thể coi như đội trưởng cả đội thợ sầu, cũng là người đứng ra thu mua cả vườn sầu lần này cho hay, thợ gõ sầu chỉ cần thử việc một buổi là có thể đánh giá trình độ. “Kể cả non kinh nghiệm nhưng có năng khiếu thì nhìn là biết ngay”, Thành cho biết. Với thợ chưa đủ trình độ, Thành sẽ xếp cho cắt ở những vườn tơ, là những vườn mới có lứa quả đầu, độ chín đồng đều. “Vườn già sầu nhìn không đều, thợ phải có nghề mới được”, Thành lý giải. Sai số cho phép của mỗi thợ sầu, như đội của Thành chỉ khoảng 2%. Nghĩa là 100 tấn sầu riêng, nếu có quá hai tấn nhận định sai, thợ gõ sẽ phải đền bù chênh lệch. “Nghề này cũng khó chỉ cho nhau, có thể hướng dẫn thợ mới kinh nghiệm cắt nhưng nghe tiếng dao gõ vào sầu để đoán tuổi sầu thì còn tùy khả năng mỗi người”, Thành bày tỏ. Đội của Thành cắt sầu chủ yếu để xuất khẩu, trái không được quá chín vì còn cần thời gian vận chuyển, nhưng cũng không được quá non để bảo đảm độ ngon của quả. Điều đó lý giải tại sao các ông chủ đều sẵn sàng chi trả cao để thuê thợ gõ sầu giàu kinh nghiệm.

Thậm chí, kể cả ông chủ đội thu mua có khi cũng phải là thợ gõ để kiểm soát được việc thu hoạch. Bản thân Thành cũng là một thợ gõ hơn chục năm. Ban đầu, Thành mở một vựa sầu riêng, chuyên thu mua sỉ sầu riêng trên cả nước. Rồi Thành cũng bắt đầu leo sầu và gõ sầu như mọi người thợ chuyên nghiệp. Bây giờ, dù công việc chính là chỉ đạo thợ cắt, nhưng thi thoảng Thành vẫn leo lên cây thị phạm cho một vài thợ mới vào nghề. Thành kể, thời gian đầu anh cũng phải đền nhiều, bài học đánh vào kinh tế thường nhớ lâu. “Khi gõ chuôi dao, nếu quả chưa tới tuổi cắt thì dội dao vào nó sẽ kêu boong, cảm giác bật ra”, Thành mô tả. Những thợ lành nghề như Thành, như Phúc một ngày cắt vài trăm cân là bình thường.

5-1-thay.jpg
Anh Nguyễn Long Thiên Phúc, một thợ gõ đã có 17 năm theo nghề.

Những ngày rong ruổi

Sầu riêng bây giờ gần như có quanh năm. Nghĩa là cả năm, đội thợ của Thành sẽ rong ruổi khắp các vùng sầu riêng trên cả nước. “Chỉ có đúng một tháng Tết là thợ sầu nghỉ, vì mình cần nghỉ Tết chứ không phải hết việc”, Thành cho biết. Các vùng Tây Nguyên, miền Đông Nam Bộ cho tới miền Tây Nam Bộ đều in dấu chân những thợ sầu. Vườn Thành thu mua lần này thuộc xã Nha Bích, TP Đồng Nai, thuộc địa phận tỉnh Bình Phước (cũ), đã được 140 ngày. Trong khi bình thường, vườn sầu Bình Phước khoảng 115 ngày là có thể có lần cắt đầu. Nếu để quá là không thể đủ độ đóng hàng xuất khẩu. Cả thợ cắt lẫn chủ vườn sầu riêng đều tỏ ra sốt ruột. Suốt cả buổi, họ làm việc rất khẩn trương, gần như không có thời gian nghỉ. Thế nên thợ sầu riêng cũng có KPI, có tiến độ nhất định, chứ không thể đủng đỉnh như người ta vẫn nghĩ về công việc chân tay.

Hiện, Thành dẫn một đội 8 cặp cố định, đã 4 tháng này họ chưa về nhà. Họ đã quen với những hành trình. Các mùa khác, thợ có thể tranh thủ về thăm gia đình khi việc giãn ra, nhưng hiện các nhà vườn sầu riêng đang vào vụ, họ làm liên tục trong ngày. “Thu muộn là sầu sẽ bị chín quá, không thể xuất khẩu được”, Thành lý giải. Những vườn sầu thế này phần lớn sẽ đưa đi xuất khẩu, thị trường chính tại Trung Quốc. Thành kể năm trước, khi phía Trung Quốc siết tiêu chuẩn hoa quả nhập khẩu, Thành bị ùn ứ hai xe container, thiệt hại chừng 6 tỷ đồng. Nhưng Thành cũng nói đó không phải con số lớn nhất. Nghề làm sầu có lúc được thì thu rất cao, mất cũng mất rất lớn. Một người thợ gõ, dù chỉ loanh quanh cắt sầu thuê, vào dịp cao điểm có thể thu nhập tới 50-60 triệu đồng/tháng. Thợ chụp cũng có thể có thu nhập khoảng 15 triệu đồng/tháng. Võ Quốc Thành nói, riêng thời điểm hiện tại, công ty anh cùng lúc có 6 đội thu mua ở Tây Ninh, Bình Phước (cũ) và Đồng Nai, mỗi đội gồm 8 cặp thợ gõ - chụp. Thu hoạch trung bình khoảng 60 tấn/ngày. Năm ngoái, Thành thu mua phải vài ngàn tấn quả. “Khỏe nhất là mấy vùng có mã vạch rồi, sầu cứ thế mà xuất khẩu”, Thành kể.

Giữa trưa nắng, vườn sầu vẫn vọng tiếng lộp bộp, mùi từ những quả sầu riêng thơm nức, xe chở sầu chạy qua lại rộn ràng. Năm nay sầu riêng Bình Phước đẹp quả, vỏ mỏng, hứa hẹn một mùa sầu ngon lành. Cánh thợ vẫn đang miệt mài cắt cho hết vườn. “Nay Bình Phước chứ mốt qua Đồng Nai rồi”, Thành bảo.

Có thể bạn quan tâm

Trạm radar 67 nhìn từ xa.

Một ngày cùng những con mắt canh trời gió

Giữa lòng bán đảo Cam Ranh (Khánh Hoà), trận địa của Trạm radar 67 (Trung đoàn 292, Sư đoàn 377, Quân chủng Phòng không - Không quân) được xem là những đôi mắt trên đỉnh đồi, canh giữ biển đảo tiền tiêu.

Đoàn văn nghệ sĩ TP Hồ Chí Minh chụp hình ở Cột mốc 240.

Biên cương một dải mùa nào cũng đẹp

Chúng tôi nói với nhau về một vùng biên Tây Nam xa thành phố. Câu chuyện nối liền những miền thời gian và không gian để khi ánh bình minh vừa ló rạng thì xe chúng tôi cũng vừa hay chạm đất Cửu Long.

Đồng bào Vân Kiều, Pa Kô dưới chân dãy Trường Sơn (Quảng Trị) giữ gìn nghề đan lát.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Người S'tiêng vẫn giữ được kỹ thuật dệt truyền thống.

Giữ lửa truyền thống từ những đứa con của thần (Kỳ 1)

Người S’tiêng có thể xem như một tộc người có mặt lâu đời ở Việt Nam. Nhiều tài liệu cho thấy dấu vết của họ đã có từ thời đồ đá cũ. Người S’tiêng ở Bình Phước đang có số lượng đông nhất. Kể từ sau khi Bình Phước sáp nhập với Đồng Nai, một dải rừng rộng lớn đã là “thành phố”. Nhưng người S’tiêng, không vì mình lên thành phố mà khác trước.

Nghệ nhân Nguyễn Thị Bình góp công sức đưa dòng tranh Kim Hoàng trở lại.

Góp sức hồi sinh tranh Kim Hoàng

Dành nhiều tình cảm cho văn hóa quê hương, bên cạnh nhiều nỗ lực của những người khác, nghệ nhân Nguyễn Thị Bình (xã Sơn Đồng, Hà Nội) đang từng ngày phục dựng, thúc đẩy dòng tranh dân gian Kim Hoàng (xã Vân Canh, huyện Hoài Đức cũ) phát triển trở lại.

Chị Hoan kiểm tra miến phơi khô tự nhiên dưới nắng.

Người phụ nữ Tày đưa miến dong vượt đại dương

Từ đại ngàn xã Côn Minh (Thái Nguyên), người phụ nữ dân tộc Tày Nguyễn Thị Hoan đã viết nên câu chuyện cổ tích cho nông sản quê hương. Không cam chịu nhìn sản vật quý của bản làng bị ép giá, chị tìm cách biến những sợi miến mộc mạc thành “sợi vàng” chắp cánh cho ước mơ thoát nghèo vùng cao.

Vườn măng cụt lão của anh Năm Trợ.

Mảnh hồn làng treo bên phố

Trước khi sáp nhập với TP Hồ Chí Minh, Bình Dương là tỉnh duy nhất có 5 thành phố trực thuộc tỉnh.

Tỷ lệ đô thị hóa của Bình Dương ở tốp đầu cả nước.
Khi những tòa cao ốc mọc lên, không gian làng xã sẽ bị thu hẹp lại. Nhưng điều ấn tượng là, chỉ cách trung tâm không xa, vẫn còn những không gian rất Nam Bộ, như gợi lại một thời làng quê xa xưa.
Làng vẫn ở đó. Nhưng làng cũng đang phải đối mặt với bài toán tồn tại.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.