Loay hoay giải bài toán tảo hôn ở Kỳ Sơn

V.Y.Va về làm dâu và trở thành người bản Huồi Giảng 3 (xã Tây Sơn, Kỳ Sơn, Nghệ An) khi chỉ mới 14 tuổi. Cuộc hôn nhân của Y.Va diễn ra trong vòng một tháng. Khoảnh khắc V.Y.Va muốn quay trở lại trường để học tiếp, giáo viên của em như vỡ òa, vì trường hợp lấy chồng rồi mà quay trở lại trường là rất hiếm, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Một buổi tuyên truyền về tảo hôn tại Trường THCS Mường Lống.
Một buổi tuyên truyền về tảo hôn tại Trường THCS Mường Lống.

Cuộc hôn nhân chớp nhoáng

V.Y.Va sinh năm 2006, vì có cảm mến với một bạn nam sinh cùng tuổi, hai em nhanh chóng quyết định nghỉ học để sống chung với nhau. Bố mẹ hai bên cũng không cấm cản. Ở cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới”, kinh tế vẫn phụ thuộc vào bố mẹ, kiến thức và kinh nghiệm vẫn còn hạn chế, việc lấy chồng và làm chủ cuộc sống đối với Y.Va là điều không thể. Lấy chồng, Y.Va “vỡ mộng” về hôn nhân: “Khi mình chưa lấy chồng thì họ bảo là họ sẽ thương mình. Nhưng khi lấy về rồi thì họ không như mình nghĩ, họ không yêu thương mình nữa mà đi chơi để em ở nhà một mình. Công việc nặng nhọc và vất vả lắm”. Gia đình V.Y.Va nghèo nên khi đi lấy chồng bố mẹ đẻ cũng không cho được gì. Kinh tế hai vợ chồng trẻ con hoàn toàn phụ thuộc vào bố mẹ chồng. “Công việc ở nhà chồng cũng vất vả, em thì không đủ sức để đi làm rẫy, trồng ngô cùng gia đình chồng Y.Va tâm sự.

Một tháng sau khi về sống chung, Y.Va quyết định bỏ về, quay trở lại lớp học. Trở lại lớp, Y.Va chăm chỉ và cố gắng hơn rất nhiều: “Em ước mơ trở thành giáo viên để dạy học cho các em học sinh vùng cao. Em thường xuyên kể câu chuyện của mình cho các bạn trong lớp nghe mỗi khi ai đó có ý định muốn lấy chồng. Nhiều bạn nghe em kể xong cũng sợ, không dám lấy ngay chị ạ”.

Ở Kỳ Sơn, những trường hợp “lấy chồng từ thuở 13” như Y.Va không hiếm. Xồng Y Dia sinh năm 2004, con lớn ba tuổi mới đủ tuổi làm giấy đăng ký kết hôn. Chồng của Dia năm nay đã 23, cả hai vợ chồng sống chung với nhau từ năm 2020. Khi được hỏi về công việc sau hôn nhân, chồng Y Dia trả lời: “Hai đứa ở nhà thôi, ai thuê gì thì làm nấy, làm nương, làm rẫy

nuôi con”.

Tảo hôn ở Kỳ Sơn phổ biến tới độ, khi chúng tôi tới Kỳ Sơn, nghỉ chân tại ngã ba đường Mường Lống thì gặp bốn phụ nữ người H’Mông vừa bán hàng vừa nói chuyện râm ran. Trong câu chuyện của họ có nói tới trường hợp mới bắt vợ hôm qua bản Phà Xắc: “Vừa hôm qua mới có một cặp lấy nhau xong, hai đứa đang đi học, vợ nó mới 15 tuổi thôi”. Chị H’Y Mại, nguyên cán bộ phụ nữ huyện đã nghỉ hưu - kể mình cũng lấy chồng sớm. Ngay cán bộ phụ nữ huyện, có chị 13 tuổi đã lấy chồng. Tôi hỏi chị Mại có tiếc không, chị bảo: “Tiếc! Nhưng phong tục nó vậy rồi. Nó bắt về, làm ma nhà nó, không lấy là coi như đã có một đời chồng! Khổ lắm”. Có chị năm nay chỉ mới 43 tuổi nhưng cháu ngoại đã lên ba, con của chị cũng lấy chồng từ hồi 15 tuổi.

Anh Và Bá Xử, Phó Chủ tịch UBND xã Mường Lống cho biết: “Hầu hết các cuộc hôn nhân sau khi cưới đều chưa thể tự chủ, phụ thuộc vào gia đình. Các đôi vợ chồng không có việc làm ổn định nên đời sống của họ bấp bênh, người ta cũng không nghĩ nhiều đến quyền lợi của các con”.

Về lý, việc sinh con khi chưa đủ tuổi không chỉ gây nguy hiểm đến sức khỏe của cả mẹ và bé mà còn gây ảnh hưởng đến quyền lợi của những đứa trẻ. Khi chưa có giấy đăng ký kết hôn thì chính quyền không thể làm giấy khai sinh cho các em, không được pháp luật và Nhà nước bảo vệ, không được hưởng quyền lợi được đóng BHYT và miễn phí BHYT theo quy định. Nhưng tảo hôn đã thành chuyện bình thường với người ở đây, chính quyền cũng chỉ có cách vừa động viên vừa châm chước. Chủ tịch UBND xã Mường Lống, Và Chá Xà cho biết: “Xã đã xử phạt hành chính một vài trường hợp, tất nhiên số tiền xử phạt không cao, chỉ từ một đến hai triệu đồng vì dân ở đây cũng không có tiền để nộp phạt. Mình mà làm căng không cho lấy nhau thì mấy đứa dọa ăn lá ngón tự tử. Nên gia đình cũng sợ, chúng tôi cũng không nỡ xử lý mạnh tay được”. Với các trường hợp chưa đủ tuổi mà sinh con, xã cũng chỉ có cách tạo điều kiện bằng cách cho con mang họ mẹ, xem họ như những bà mẹ đơn thân để làm giấy khai sinh. “Sau khi bố mẹ đủ tuổi làm giấy kết hôn, các bạn nhỏ sẽ được làm lại giấy khai sinh và đổi thành họ của bố”, anh Xử bổ sung.

Một góc bản Na Ngoi, huyện Kỳ Sơn (Nghệ An).

Một góc bản Na Ngoi, huyện Kỳ Sơn (Nghệ An).

Khi số buổi tuyên truyền tỷ lệ thuận với tình trạng tảo hôn

Độ tuổi tảo hôn ở Mường Lống, theo như ông Và Chá Xà tiết lộ, đang ngày càng trẻ hóa. Con số hiện tại là 13 tuổi. Điều này đầy nghịch lý khi thực tế, các buổi tuyên truyền, tập huấn thực hiện đề án “Giảm thiểu tình trạng tảo hôn và hôn nhân cận huyết thống trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số” vẫn diễn ra thường xuyên, số lượng nhiều. Các cuộc vận động, tuyên truyền phần lớn có đông đảo bà con tham gia, đều có mặt những già làng, trưởng bản uy tín, có thống nhất cam kết hạn chế tình trạng tảo hôn. Nhưng sau đó, trai gái vẫn về ở với nhau bất chấp lứa tuổi lít nhít.

“Công tác tuyên truyền của chúng tôi vẫn diễn ra thường xuyên, tuy nhiên, tình trạng này diễn ra nhiều một phần do phong tục tập quán của người dân tộc H’Mông, xuất phát từ tục bắt vợ. Nhưng bây giờ thì bắt vợ không còn nữa, chủ yếu là do các em có tình cảm với nhau thì dắt nhau về xin cưới. Gia đình cũng không ngăn cấm được vì nếu nhà trai không đồng ý thì nhà gái sẽ nghĩ là bị khinh thường, đây không chỉ đơn giản là vấn đề của hai gia đình nữa mà là vấn đề của cả hai dòng họ nên họ chỉ còn cách là chấp nhận cho hai đứa về sống chung”, Chủ tịch xã Mường Lống thở dài.

Trong suốt mấy năm dịch Covid-19, anh Phạm Văn Hòa, Trưởng phòng Dân tộc huyện Kỳ Sơn đã đến từng bản, vận động từng nhà hạn chế tình trạng tảo hôn. Theo anh, để tuyên truyền hiệu quả, thì ngoài việc đến tận nơi, còn cần bỏ thời gian đi làm cùng họ, tối đến sinh hoạt cùng người đồng bào: “Lúc họ thấy thân thiết rồi thì mình nói họ mới nghe”. Những già làng, trưởng bản, người già uy tín cũng được các cán bộ tuyên truyền tranh thủ tỉ tê, để thêm một kênh ủng hộ.

Một biện pháp nữa là tuyên truyền ngay trên ghế nhà trường. Hầu hết các cuộc tảo hôn phần vì phong tục, nhưng hơn hết vẫn là do các em học sinh chưa đủ nhận thức để hiểu hết những nguy hiểm và khó khăn sau khi lập gia đình. Trong mỗi tiết học, giáo viên ở đây cũng lồng ghép để phân tích và chỉ ra cho các em học sinh biết, cảm hóa học sinh bằng cách “mưa dầm thấm lâu”. Những câu chuyện như của Y.Va cũng là một thí dụ điển hình để những cô bé, cậu bé hiểu hơn về thực tế hôn nhân khi còn quá trẻ.

Nhìn Y Dia bên ngoài, không ai đoán em chỉ vừa mới bước qua tuổi 18 cách đây không lâu, cuộc sống tất bật với nương rẫy khiến em già đi nhiều so với các bạn đồng trang lứa.

Có thể bạn quan tâm

Vườn măng cụt lão của anh Năm Trợ.

Mảnh hồn làng treo bên phố

Trước khi sáp nhập với TP Hồ Chí Minh, Bình Dương là tỉnh duy nhất có 5 thành phố trực thuộc tỉnh.

Tỷ lệ đô thị hóa của Bình Dương ở tốp đầu cả nước.
Khi những tòa cao ốc mọc lên, không gian làng xã sẽ bị thu hẹp lại. Nhưng điều ấn tượng là, chỉ cách trung tâm không xa, vẫn còn những không gian rất Nam Bộ, như gợi lại một thời làng quê xa xưa.
Làng vẫn ở đó. Nhưng làng cũng đang phải đối mặt với bài toán tồn tại.

Nghề gõ sầu đem lại thu nhập cao cho nhiều thợ.

Theo chân thợ gõ vườn sầu

“Đây nhé, cái trái này gõ có độ bồng, cũng phải bảy tuổi rưỡi. Trái này nó âm hơn, trầm hơn, thì bảy tuổi tám. Thế là đủ điều kiện cắt rồi”, anh Nguyễn Long Thiên Phúc vừa lấy cán dao gõ trên vỏ quả sầu riêng, vừa giải thích. 44 tuổi, 17 năm anh Phúc vắt vẻo trên những cành sầu riêng, từ thợ học việc, thợ chụp, rồi trở thành thợ gõ sầu kỳ cựu ở Tiền Giang.

Một khúc sông Ninh Cơ nhìn từ trên cao.

Lửa đỏ bên dòng Ninh Cơ

Dòng sông ấy lặng lẽ chảy qua những miền quê Xuân Trường, Hải Hậu, Trực Ninh, Nghĩa Hưng của tỉnh Nam Định cũ, mang phù sa sông Hồng ra biển lớn. Người dân vùng hạ lưu gọi đó là sông Ninh Cơ. Bao đời nay, sông Ninh Cơ không chỉ chở nặng phù sa mà còn chuyên chở cả nhịp sống, sinh kế và khát vọng mưu sinh của những người dân làng quê ven bờ.

Máy bay An-24 có lịch trình bay Gia Lâm - Đà Nẵng - Tân Sơn Nhất.

Phút giây sinh tử của người chiến sĩ an ninh hàng không

Không lâu sau khi máy bay cất cánh từ đường băng sân bay Đà Nẵng, bọn không tặc ra tay hành động. Hai tên phía trước đứng dậy rút lựu đạn, hai tên phía sau hét lớn, khống chế hành khách. Trong khoang chiếc máy bay 45 chỗ ngồi chật chội, không khí hoảng loạn, tiếng la hét, tiếng kêu khóc lẫn trong tiếng quát tháo đe dọa...

Thu hoạch chè ở Tả Củ Tỷ.

Đánh thức hương chè cổ giữa ngàn mây Tả Củ Tỷ

Trong bảng lảng sương mây bao phủ khắp đỉnh Tả Củ Tỷ (Lào Cai), nơi những dãy núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài, có một loài cây đã bám rễ sâu vào lòng đất từ hàng trăm năm trước. Đó là chè Tuyết Shan cổ thụ - báu vật của đại ngàn.

Đại tá phi công Hoàng Biểu.

Ánh sao đêm trên cung lửa

Có những chuyến bay đêm trên vùng trời Khu 4, từ độ cao vài nghìn mét, Đại tá, phi công Hoàng Biểu nhìn xuống mặt đất chỉ thấy một màu đen đặc quánh. Không làng mạc, không ánh đèn. Chỉ có mùi của chiến tranh ngột ngạt và đáng sợ.

Đảo Trường Sa Lớn. Ảnh: HẢI NAM

Những hòn đảo đang lớn (kỳ 1)

Không phải mọi điều ở quần đảo Trường Sa đều quá mới mẻ. Nhưng vẫn có những câu chuyện đủ để giữ lại, dù là người mới đến đó một lần hay đã nhiều lần.

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Hàng “độc” Nam Phi... xa mà gần

Buôn lậu sừng tê giác, ngà voi hay cao hổ, báo, xương sư tử… vốn là loại hình buôn bán cực kỳ đặc biệt bởi “mặt hàng kinh doanh” này được cả thế giới bảo vệ, thu dung và chăm sóc.

Cựu chiến binh Trần Chiến Chinh (bên phải) và cựu chiến binh Lê Phú Tháo thời trẻ.

Ký ức đất lửa Hòa Vang (kỳ 1)

Trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, là vùng ven thành phố Đà Nẵng, Hòa Vang đã trở thành chiếc răng nanh thép cắm sâu vào yết hầu quân thù. Giữa vòng vây siết nghẹt của đồn bốt, quân và dân nơi đây đã viết nên bản hùng ca bất tử.

Trẻ khiếm thính tham gia hoạt động ngoại khóa.

Rút ngắn khoảng cách để nối dài yêu thương

“Trong hành trình 14 năm vừa làm mẹ vừa đồng hành cùng con, dù đã gặp nhiều người cùng hoàn cảnh nhưng đối với gia đình, con vẫn là riêng biệt nhất”, chị Nông Thị Tình, thành viên nhóm cha mẹ trẻ khiếm thính ở Thái Nguyên chia sẻ.

TS Chu Mạnh Trinh (ngoài cùng bên phải) đi thực tế tại làng gốm Mỹ Thiện.

Ông tiến sĩ của du lịch cộng đồng

“Phải bảo vệ tuyệt đối môi trường tự nhiên”, đó là quan điểm cứng rắn của TS Chu Mạnh Trinh, giảng viên Khoa Sinh - Nông nghiệp - Môi trường Trường đại học Sư phạm (Đại học Đà Nẵng).

Tàu vào ga xép Cẩm Giàng.

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Bà Đạm Thư chia sẻ những câu chuyện về A Lưới với bạn bè.

Người phụ nữ nặng lòng với thung lũng da cam

​Tại căn hộ chung cư nhỏ ở TP Hồ Chí Minh, tôi từng chứng kiến một hình ảnh cảm động. Có một bà cụ dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng, lưng còng gập xuống đến mức phải tựa hẳn vào chiếc xe đẩy mới có thể đứng vững.

Anh hùng LLVTND Đinh Hữu Thuần trong một lần được gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Từ canh trời Tổ quốc đến góc thiền giữa trời Tây Bắc

​Gặp lại người lính ra-đa năm nào, Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đinh Hữu Thuần, giờ đây là Thiền sư Thích Chánh Tuệ giữa mù sương Sa Pa, chúng tôi hiểu rằng: Sau cùng, vinh quang lớn nhất không phải là tấm huy chương lấp lánh trên ngực áo, mà là sự tự tại, bao dung trong một tâm hồn đã dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Quay tời thả “cá sắt” xuống dòng sông Năng.

Lặng lẽ Đầu Đẳng

Tôi mượn ý của nhà văn Nguyễn Thành Long trong tác phẩm “Lặng lẽ Sa Pa” cũng để nói về những người làm nghề “gác” trạm khí tượng thủy văn ở Đầu Đẳng. Đã hơn 50 năm, tác phẩm "Lặng lẽ Sa Pa" ra đời nhưng ở Trạm thủy văn Đầu Đẳng (xã Ba Bể, Thái Nguyên) vẫn “ba không”: Không đường, không điện, không nước sạch.

Nghệ nhân Váng Vần Séng (trái) chơi đàn lìn xìn.

Đàn lìn xìn còn vang trên núi non

Thèn Hồng Quân dẫn tôi tới nhà ông Váng Vần Séng ở thôn Cốc Coọc, xã Pà Vầy Sủ, tỉnh Tuyên Quang. Ông là nghệ nhân chế tạo đàn lìn xìn - loại nhạc cụ dùng đệm cho các khúc hát dân gian của người Nùng. Đã lâu lắm mới lại có người hỏi đàn, ông nhớ người mua đàn một, nhớ điệu hát, tiếng đàn đến mười phần.