Nắng cuối trời

Khép lại quãng đời ám ảnh vì ma túy, Nguyễn Thị Hằng bắt đầu cuộc sống mới từ những vun đắp chắt chiu cho hạnh phúc khó khăn mới có lại được. Thay vì chạy trốn, chị quyết định đối diện với quá khứ theo cách tiếp sức cho câu lạc bộ "Nắng cuối trời" với mong ước cùng những người lầm lỡ tuyên truyền phòng, chống lại tác hại ma túy và thảm họa HIV/AIDS.

"Cuộc sống có biết bao ngả đường, nếu lỡ vấp ngã thì mong mọi người đừng để mình rơi vào tuyệt vọng mà hãy đứng dậy. Bởi vẫn còn nhiều người yêu thương, cho mình cơ hội làm lại".
"Cuộc sống có biết bao ngả đường, nếu lỡ vấp ngã thì mong mọi người đừng để mình rơi vào tuyệt vọng mà hãy đứng dậy. Bởi vẫn còn nhiều người yêu thương, cho mình cơ hội làm lại".

Ngã rẽ cuộc đời

Bước qua tấm biển "Nắng cuối trời", chúng tôi vào sân trước của Trung tâm phòng chống HIV/AIDS thành phố Vĩnh Yên (Vĩnh Phúc). Một người phụ nữ cao gầy ra tiếp chúng tôi. Ðó là Hằng, sinh năm 1981, trú tại đường Hùng Vương, phường Ðồng Tâm (Vĩnh Yên) - trưởng nhóm tuyên truyền của Trung tâm.

Nếu hỏi, khu vực này ai bị ma túy và bệnh tật đày đọa nhiều nhất, người dân trả lời, chính là Hằng. Nếu hỏi, ai là người nghị lực nhất khu vực, bà con cũng nói là Hằng. Thật khó tưởng tượng rằng, người phụ nữ hao mòn trước mặt chúng tôi từng là một thiếu nữ xinh đẹp, thông minh và được cha mẹ đặt nhiều kỳ vọng. Năm 17 tuổi, cô con út bị cú sốc đầu đời khi bố bỏ mẹ đi lấy vợ hai. Hằng tuyệt vọng, xao nhãng học hành và bắt đầu lao vào chơi bời. Nhưng vốn thông minh, sau khi tốt nghiệp cấp ba, Hằng vẫn thi đỗ vào Trường Cao đẳng Du lịch Hà Nội. Học xa gia đình, không còn ai quản lý, Hằng càng dấn sâu vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng trong các quán bar, vũ trường... Và rồi Hằng học đòi dùng thuốc lắc để thoát khỏi nỗi phiền muộn. Khi thuốc lắc không còn mang lại cảm giác bay bổng, Hằng bắt đầu tìm đến ma túy, tiền bạc mẹ chắt chiu gửi ra cho ăn học không thể làm thỏa cơn nghiện thuốc. Bởi thế, để có tiền mua ma túy Hằng tự biến mình thành "kiều nữ", sống dưới sự che chở của những "đại gia".

Năm 2002, khi chỉ còn sáu tháng nữa là tốt nghiệp, Hằng bị bắt khi đang sử dụng ma túy và bị buộc phải vào trại cai nghiện ở Ba Vì (Hà Nội). Một năm sau, trở về với gia đình, song, ngựa quen đường cũ, Hằng lại đến với ma túy như chưa từng đi cai. Tháng 6-2004, Hằng lại bị bắt và đưa trở lại trại. Hai năm sau, tuy được trở về gia đình, nhưng lần nữa, ma túy không buông tha Hằng. Hằng trượt sâu hơn, chuyển sang tiêm chích ma túy.

Do nhiều lần dùng chung kim tiêm với "bạn nghiện", năm 2009, Hằng bị nhiễm căn bệnh thế kỷ. Từ đó, Hằng càng buông xuôi số phận, nhất là khi phải đối diện với sự kỳ thị và xa lánh của mọi người. Hằng hồi tưởng: "Tất cả mọi người đều tránh xa tôi. Có những khi cố gắng lắm mẹ mới tìm mua được cho tôi bát phở. Tôi vừa ăn xong, họ cầm chiếc bát đập luôn vì sợ bị lây nhiễm".

Vẫn còn ai đó để yêu thương

Nhiều lần nghĩ đó là số phận, buộc phải chấp nhận, nhưng Hằng có thật sự chấp nhận không? Không, đó là khi có tia hy vọng chiếu vào. Vào một ngày Hằng xuống Hà Nội để mua ma túy, liền gặp Phan Hải (sinh năm 1977), lúc đó cũng là "con nghiện" lâu năm, rồi cùng hút thuốc "bầy đàn". Nhìn Hằng, Hải tự đặt câu hỏi vì sao một cô gái có khuôn mặt xinh xắn như vậy lại vướng vào ma túy? Còn Hằng không hay biết có một đôi mắt đang nhìn mình.

Mọi chuyện chỉ dừng ở đó, cho đến tận hai năm sau khi họ gặp lại nhau trong một cuộc tọa đàm "Phòng chống ma túy và lây nhiễm HIV", họ trở nên quý mến nhau. Nhớ lại chuyện cũ, Hằng chia sẻ: "Trước đó, trong khi tôi đang lang thang tìm thuốc ở Hà Nội thì bất ngờ gặp một "bạn nghiện" cũ tên Minh, đang làm việc cho Dự án Quỹ toàn cầu phòng chống HIV/AIDS. Anh ấy khuyên tôi tham gia dự án. Khi đến đó, tôi vô cùng sửng sốt khi gặp lại anh Hải, lúc này đã cai được ma túy. Anh khuyên tôi nên bỏ. Ðiều đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều".

Hằng và Hải kết thân. Hải không ngừng khuyên nhủ Hằng bỏ ma túy và giúp chị an lòng. Những khi Hằng lên cơn, Hải luôn túc trực bên cạnh, dù trong cơn thèm thuốc Hằng đã cắn xé đôi tay của Hải nhưng anh không bỏ cuộc. Sự tận tâm ấy giúp Hằng dứt hẳn nghiện ngập. Rồi từ đó họ nảy nở tình yêu. "Tôi biết Hải yêu tôi, tôi cũng vậy nhưng không thể gạt bỏ được mặc cảm bị nhiễm HIV. Tôi sợ chết, tôi sợ phải xa anh" - Hằng xúc động kể lại.

Hải đã cầu hôn Hằng, ban đầu chị từ chối. Nhưng bằng tình cảm chân thành của mình, đến một ngày anh Hải đã khiến chị đồng ý. Sau đám cưới, Hải theo Hằng trở về Vĩnh Yên sinh sống. Hằng ngày, Hằng học vi tính và liên hệ với các tổ chức phòng, chống ma túy, lây nhiễm HIV ở địa phương. Còn Hải chạy xe ôm kiếm tiền trang trải cuộc sống. Tháng 9-2010, Hằng chính thức làm việc trong Dự án Quỹ toàn cầu phòng chống HIV/AIDS.

Không dừng ở đó, tháng 8-2011, Hằng thành lập CLB "Nắng cuối trời" với mục đích tuyên truyền về tác hại của ma túy cũng như cách phòng, chống lây nhiễm HIV. Ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng trở thành nơi sinh hoạt nhóm, tổ chức các sự kiện truyền thông về ma túy và HIV/AIDS. Thời gian đầu hoạt động rất khó khăn bởi người dân dị nghị. Sau hai năm kiên trì hoạt động, Hằng và các thành viên đã từng bước làm thay đổi cái nhìn của người dân địa phương. Câu lạc bộ đã hỗ trợ, tư vấn cho nhiều người nhiễm HIV sử dụng thuốc ARV; cấp phát bao cao-su, bơm kim tiêm và thu hồi bơm kim tiêm bẩn; kết nối được với nhiều người nghiện ma túy, nhiễm HIV trong địa bàn; cung cấp được nhiều con số khảo sát, đánh giá cho Chi cục Phòng, chống ma túy và lây nhiễm HIV Vĩnh Phúc... Hiện tại, CLB "Nắng cuối trời" đã nhân lên được hơn 600 thành viên.

Về bản thân, Hằng được điều trị theo phác đồ uống thuốc ARV, sức khỏe vẫn ổn định. Chính vì thế, may mắn đã mỉm cười với mái ấm của chị, đó là tháng 7-2013, đứa con trai đầu lòng của hai vợ chồng chào đời, không bị nhiễm HIV. Một mối duyên có hậu.

Kết thúc cuộc trò chuyện, Hằng đưa tay lên lau vội những giọt nước mắt hạnh phúc: "Cuộc sống có biết bao ngả đường, nếu lỡ vấp ngã thì mong mọi người đừng để mình rơi vào tuyệt vọng mà hãy đứng dậy. Bởi vẫn còn nhiều người yêu thương, cho mình cơ hội làm lại".

Vâng. Hằng ngã, rồi có cơ hội và đã đứng dậy. Hỏi lúc này, ai hạnh phúc như chị!?